NGÔ THỊ TUYỂN – ĐÔI VAI NHỎ VÀ SỨC MẠNH LỚN

Có những câu chuyện về người anh hùng khiến chúng ta nhớ đến những trận đánh lớn, những chiến công vang dội. Nhưng cũng có những câu chuyện bắt đầu từ một hình ảnh rất giản dị: một cô gái nhỏ bé đứng giữa bom đạn và làm một công việc tưởng chừng như vượt quá sức lực của mình.
Đó là câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển, người con gái Thanh Hóa gắn liền với hình ảnh vác hai hòm đạn có tổng trọng lượng tới 98kg trong những năm chiến tranh.
Ngày ấy, cầu Hàm Rồng là một vị trí quan trọng. Máy bay địch liên tục đánh phá, bom đạn trút xuống dữ dội. Giữa khói lửa chiến tranh, những người dân quân vẫn phải bám trụ để bảo vệ cầu, bảo vệ quê hương.
Ngô Thị Tuyển khi ấy chỉ là một cô gái trẻ.
Thân hình nhỏ bé.
Nhưng ý chí lại vô cùng mạnh mẽ.
Trong một lần chiến đấu, khi cần tiếp tế đạn cho trận địa, Ngô Thị Tuyển đã vác hai hòm đạn với tổng trọng lượng 98kg – nặng hơn rất nhiều so với trọng lượng cơ thể của chị – vượt qua bom đạn để đưa tới nơi chiến đấu.
Đằng sau con số 98kg không chỉ là sức mạnh của đôi vai.
Đó là sức mạnh của lòng yêu nước.
Là sức mạnh của một cô gái hiểu rằng phía trước mình là đồng đội, phía sau mình là quê hương.
Và trong những giây phút ấy, chị không nghĩ mình là một người yếu đuối.
Chị chỉ nghĩ rằng:
Đất nước cần thì mình phải làm.
Năm 2026, khi Ngô Thị Tuyển qua đời ở tuổi 81, câu chuyện về người nữ dân quân năm xưa lại được nhắc đến. Một con người đã đi qua chiến tranh, mang theo ký ức của một thời tuổi trẻ mà ở đó, mỗi người đều phải lựa chọn giữa sự an toàn của bản thân và trách nhiệm với quê hương.
Hôm nay, chúng ta không còn chiến tranh.
Không còn những hòm đạn nặng trên đôi vai của những cô gái trẻ.
Nhưng câu chuyện của Ngô Thị Tuyển vẫn đặt trước tuổi trẻ hôm nay một câu hỏi:
Khi quê hương cần, chúng ta có sẵn sàng góp sức hay không?



