NGÔ THỊ TUYỂN – NGƯỜI CON GÁI NHỎ BÉ VÀ KỲ TÍCH 98 KG GIỮA BẦU TRỜI BOM ĐẠN
Đêm 4/4/1965, bên dòng sông Mã cuộn chảy qua Hàm Rồng (Thanh Hóa), bầu trời rực lửa bởi tiếng gầm của máy bay Mỹ. Cầu Hàm Rồng – huyết mạch giao thông quan trọng – trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội. Trong khói lửa chiến tranh, từng mâm pháo phòng không vẫn kiên cường bám trụ, quyết giữ vững bầu trời quê hương. Giữa thời khắc ác liệt ấy, một hình ảnh đã trở thành biểu tượng của sức mạnh và ý chí Việt Nam: cô gái dân quân Ngô Thị Tuyển, khi ấy mới 19 tuổi, thân hình nhỏ bé chỉ vỏn vẹn 42 kg, nhưng lại mang trong mình một tinh thần thép. Khi trận địa pháo thiếu đạn trong lúc giao tranh căng thẳng, không chần chừ, Ngô Thị Tuyển lao vào kho tiếp tế. Trên vai cô là hai hòm đạn pháo nặng tổng cộng 98 kg – gấp hơn hai lần trọng lượng cơ thể. Trong điều kiện bình thường, đó là một thử thách tưởng chừng không thể. Nhưng giữa mưa bom bão đạn, cô gái ấy đã biến điều “không thể” thành hiện thực. Từng bước chân của Tuyển như dội lên giữa khói lửa. Đất rung lên vì bom nổ, ánh chớp xé toang màn đêm, nhưng cô vẫn băng qua làn đạn, hướng về trận địa pháo đang cần từng viên đạn để giữ vững trận tuyến. Mồ hôi hòa lẫn bụi đất, tiếng bom không làm chùn bước chân người con gái Hàm Rồng. Hai hòm đạn được đưa đến đúng vị trí. Nhờ sự tiếp sức kịp thời ấy, các khẩu pháo lại tiếp tục khai hỏa, giữ vững trận địa phòng không, góp phần bảo vệ cây cầu huyết mạch giữa những đợt tấn công dữ dội của không quân Mỹ. Kỳ tích của Ngô Thị Tuyển không chỉ là sức mạnh phi thường của thể chất, mà còn là biểu tượng rực sáng của lòng yêu nước, của tinh thần “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất. Từ cô gái dân quân nhỏ bé ấy, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam thời chiến hiện lên đầy kiêu hãnh: giản dị mà bất khuất, yếu mềm về dáng hình nhưng phi thường trong ý chí. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, câu chuyện về Ngô Thị Tuyển giữa đêm Hàm Rồng rực lửa vẫn còn nguyên sức lay động – như một ngọn lửa không tắt trong ký ức dân tộc, nhắc nhớ về một thời hoa lửa và những con người đã làm nên lịch sử bằng chính đôi vai và trái tim mình.



