Ngô Thị Tuyển - Người con gái nhỏ mang sức mạnh của cả Tổ quốc
Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946 tại làng Nam Ngạn (nay thuộc phường Hàm Rồng, tỉnh Thanh Hóa). Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, bà là nữ dân quân trực tiếp chiến đấu bảo vệ cầu Hàm Rồng – một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ. Với vóc dáng nhỏ bé, cao khoảng 1,45 m và nặng 42 kg, bà đã lập nên kỳ tích khi một mình vác hai hòm đạn pháo nặng 98 kg băng qua mưa bom để tiếp tế cho trận địa. Hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng của ý chí và sức mạnh phi thường của phụ nữ Việt

Tháng Tư năm 1965.
Cầu Hàm Rồng đỏ rực trong khói lửa.
Từng tốp máy bay Mỹ gầm rú trên bầu trời, trút xuống hàng trăm quả bom với quyết tâm cắt đứt tuyến giao thông huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam.
Giữa khói bom ấy có một cô gái mới mười chín tuổi.
Tên cô là Ngô Thị Tuyển.
Không ai nghĩ cô gái nhỏ bé ấy lại có thể làm nên một kỳ tích khiến cả thế giới khâm phục.
Sinh ra trong một gia đình nghèo có sáu anh chị em, từ nhỏ Ngô Thị Tuyển đã quen với công việc đồng áng và bốc vác thuê ở bến sông Mã.
Chính những tháng ngày lao động cực nhọc đã rèn luyện cho cô sức khỏe dẻo dai và ý chí bền bỉ.
Khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc, cô gái trẻ lập tức tình nguyện gia nhập lực lượng dân quân Nam Ngạn.
Ngày 3 và 4 tháng 4 năm 1965, cầu Hàm Rồng trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội.
Hàng trăm lượt máy bay Mỹ liên tiếp lao xuống.
Bom nổ rung chuyển cả vùng sông Mã.
Đất đá tung mù trời.
Các trận địa pháo cao xạ chiến đấu liên tục.
Đạn bắt đầu cạn.
Nếu không có đạn tiếp tế kịp thời, trận địa sẽ phải ngừng bắn.
Và nếu trận địa im tiếng súng, cây cầu có thể bị phá hủy.
Lúc ấy, một xe đạn vừa tới.
Trong lúc chuyển đạn, hai hòm đạn pháo 37 mm bị dính chặt vào nhau.
Mọi người cố gắng tách ra nhưng không được.
Thời gian không còn.
Ngô Thị Tuyển nhìn những chiến sĩ đang chờ đạn ngoài trận địa rồi quả quyết:
"Không kịp nữa! Để tôi!"
Cô nhờ đồng đội đặt cả hai hòm đạn lên vai.
Hai hòm đạn nặng 98 kilôgam, trong khi cơ thể cô chỉ nặng 42 kilôgam.
Giữa tiếng bom, cô gái nhỏ cúi người lấy thăng bằng rồi lao đi.
Mỗi bước chân như dồn hết sức lực.
Đất dưới chân rung chuyển.
Mảnh bom cày xới mặt đất.
Nhưng cô vẫn chạy.
Khi đặt được hai hòm đạn xuống trận địa, những khẩu pháo lập tức tiếp tục nhả đạn vào đội hình máy bay địch.
Cầu Hàm Rồng vẫn hiên ngang đứng vững.
Sau này, nhắc lại khoảnh khắc ấy, bà chỉ cười hiền:
"Lúc đó tôi không nghĩ mình khỏe đến thế. Chỉ nghĩ rằng nếu chậm một phút thì bộ đội sẽ hết đạn."
Không chỉ nổi tiếng với kỳ tích vác đạn, Ngô Thị Tuyển còn nhiều lần bơi ra tàu Hải quân giữa làn bom để cứu thương, chuyển đạn và đưa chiến sĩ hy sinh vào bờ. Chính trong những trận chiến ác liệt ấy, bà được kết nạp Đảng ngay tại trận địa.
Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, ngày 1/1/1967, Nhà nước phong tặng bà danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Bà nhiều lần được gặp Hồ Chí Minh.
Trong một lần gặp, Bác ân cần hỏi:
"Cháu có mệt không?"
Ngô Thị Tuyển xúc động trả lời:
"Thưa Bác, còn đánh được giặc thì cháu chưa thấy mệt."
Bác mỉm cười, trao tặng bà Huy hiệu của Người và căn dặn:
"Phải luôn khiêm tốn, đoàn kết và tiếp tục phấn đấu."
Lời dặn ấy theo bà suốt cuộc đời.
Rời chiến trường, bà tiếp tục công tác trong quân đội, sau đó nghỉ hưu với quân hàm Trung tá.
Dù ở thời chiến hay thời bình, bà vẫn tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh, kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ và gìn giữ ký ức về những ngày Hàm Rồng rực lửa.
Có em học sinh từng hỏi:
"Bà có nghĩ mình là người hùng không?"
Bà mỉm cười:
"Không. Người hùng là những đồng đội đã nằm lại bên cầu Hàm Rồng. Tôi chỉ là người may mắn được sống để kể lại câu chuyện của họ."
Câu trả lời giản dị ấy khiến cả hội trường lặng đi.
Bởi đằng sau kỳ tích vác hai hòm đạn là một trái tim luôn đặt Tổ quốc lên trên bản thân mình.


