Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGÔ THỊ TUYỂN – NGƯỜI NỮ DÂN QUÂN VÀ CÂU CHUYỆN VỀ ĐÔI VAI THÉP BÊN CẦU HÀM RỒNG

Tuyên Quang22/08/2026xã Krông Á (xã Krông Á (1))5 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGÔ THỊ TUYỂN – NGƯỜI NỮ DÂN QUÂN VÀ CÂU CHUYỆN VỀ ĐÔI VAI THÉP BÊN CẦU HÀM RỒNG

BÀI DỰ THI: THỜI HOA LỬA

Họ và tên : Dương Thị Thoa

Chi đoàn trường THCS Phan Đình Phùng xã Krông Á, tỉnh Đắk Lắk.

Số ĐT: 0988385258

NGÔ THỊ TUYỂN – NGƯỜI NỮ DÂN QUÂN VÀ CÂU CHUYỆN VỀ ĐÔI VAI THÉP BÊN CẦU HÀM RỒNG

Có những người anh hùng bước vào lịch sử bằng những chiến công vang dội trên chiến trường. Nhưng cũng có những người làm nên lịch sử bằng những việc tưởng chừng như không thể. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi bom đạn trút xuống quê hương, có một người phụ nữ trẻ đã khiến cả nước xúc động bởi sức mạnh phi thường, lòng dũng cảm và tinh thần quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Thị Tuyển.

image.png

Nhắc đến Ngô Thị Tuyển, người ta nhớ đến hình ảnh một cô gái dân quân Thanh Hóa nhỏ bé nhưng có thể vác trên vai hai hòm đạn với tổng trọng lượng 96 kg, vượt qua những con đường đầy bom đạn để tiếp tế cho bộ đội chiến đấu. Đằng sau con số 96 kg ấy không chỉ là sức mạnh của đôi vai, mà còn là sức mạnh của lòng yêu nước, của ý chí và niềm tin vào ngày đất nước được hòa bình.

Ngô Thị Tuyển sinh năm 1946 tại phường Nam Ngạn, thành phố Thanh Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Tuổi thơ của chị gắn với vùng đất Hàm Rồng – nơi có cây cầu chiến lược bắc qua sông Mã và cũng là một trong những địa bàn bị máy bay Mỹ đánh phá ác liệt trong những năm chiến tranh.

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, Ngô Thị Tuyển khi ấy mới là một cô gái trẻ. Nhưng trước những trận bom ngày càng dữ dội, chị cùng những người dân quê hương đã không chọn cách lùi bước.

Chị tham gia lực lượng dân quân địa phương, trực tiếp làm nhiệm vụ chiến đấu và phục vụ chiến đấu tại khu vực Hàm Rồng.

image.png

Cầu Hàm Rồng khi ấy là một mục tiêu chiến lược đặc biệt quan trọng. Nếu cây cầu bị đánh phá, tuyến giao thông Bắc – Nam sẽ gặp nhiều khó khăn. Vì vậy, máy bay Mỹ liên tục tổ chức các đợt không kích dữ dội nhằm phá hủy cây cầu và các trận địa phòng không xung quanh.

Ngày 3 và 4 tháng 4 năm 1965, khu vực Hàm Rồng hứng chịu những đợt không kích dữ dội. Bom đạn trút xuống liên tục. Khói lửa bao phủ cả một vùng trời. Nhưng trong mưa bom, những người dân quân vẫn bám trụ, bảo vệ cầu và hỗ trợ bộ đội chiến đấu.

Trong những ngày tháng ấy, Ngô Thị Tuyển không chỉ làm nhiệm vụ của một nữ dân quân mà còn trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu của sức mạnh con người Việt Nam.

Một trong những câu chuyện nổi tiếng nhất về chị xảy ra trong quá trình vận chuyển đạn.

Giữa lúc chiến trường đang căng thẳng, bộ đội cần đạn để tiếp tục chiến đấu. Những hòm đạn phải được vận chuyển từ nơi tập kết đến trận địa. Công việc này vốn rất nặng nhọc, đặc biệt đối với một cô gái trẻ.

Nhưng Ngô Thị Tuyển đã không ngần ngại.

Chị vác hai hòm đạn có tổng trọng lượng lên tới 96 kg trên vai và bước đi giữa những con đường đầy nguy hiểm. 96 kg – một trọng lượng vượt xa sức mang vác thông thường của một người phụ nữ.

Nhưng chị vẫn đi.

Một bước.

Rồi một bước nữa.

Mỗi bước chân của chị là một lần tiến gần hơn đến trận địa.

Mỗi hòm đạn trên vai là thêm một cơ hội để những người lính có vũ khí tiếp tục chiến đấu.

Bom vẫn rơi.

Máy bay vẫn gầm rú trên bầu trời.

Nhưng chị không dừng lại.

Có lẽ trong khoảnh khắc ấy, Ngô Thị Tuyển không nghĩ mình đang làm một việc phi thường. Trong suy nghĩ giản dị của người dân quân, phía trước là đồng đội đang cần đạn, phía sau là quê hương đang bị bom đạn tàn phá. Chị chỉ biết rằng mình phải đi tiếp.

Chính sự bình dị ấy lại làm nên vẻ đẹp lớn lao của người anh hùng.

Không phải ai cũng có thể trở thành anh hùng bằng những điều lớn lao. Có những người trở thành anh hùng bởi họ làm thật tốt nhiệm vụ của mình trong thời khắc khó khăn nhất.

Ngô Thị Tuyển chính là một người như thế.

Không chỉ vận chuyển đạn, chị còn trực tiếp tham gia chiến đấu và nhiều lần cùng đồng đội cứu chữa, giúp đỡ những người bị thương. Trong những trận chiến bảo vệ Hàm Rồng, chị luôn thể hiện tinh thần gan dạ, bình tĩnh và quyết tâm.

Có lần, trong một trận đánh ác liệt, chị bị thương nhưng vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ. Với chị, nhiệm vụ bảo vệ quê hương quan trọng hơn nỗi đau của bản thân.

Những hành động ấy đã góp phần làm nên hình ảnh một nữ dân quân Hàm Rồng kiên cường, bất khuất.

Chiến tranh rồi cũng đi qua.

Những tiếng bom trên bầu trời Thanh Hóa dần im tiếng.

Cầu Hàm Rồng vẫn đứng đó.

Và người con gái từng gánh trên vai những hòm đạn nặng gần bằng trọng lượng cơ thể mình đã trở thành biểu tượng của một thế hệ phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Năm 1967, Ngô Thị Tuyển được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 21 tuổi.

Danh hiệu ấy là sự ghi nhận đối với những thành tích đặc biệt xuất sắc của chị trong chiến đấu và phục vụ chiến đấu.

Nhưng có lẽ điều quý giá nhất mà Ngô Thị Tuyển để lại không nằm ở một danh hiệu.

Đó là hình ảnh một cô gái Việt Nam nhỏ bé nhưng có một ý chí lớn lao.

Đó là hình ảnh người phụ nữ đứng giữa mưa bom mà không run sợ.

Đó là hình ảnh đôi vai nhỏ bé mang theo sức mạnh của cả một quê hương.

Và đó cũng là hình ảnh của hàng triệu người phụ nữ Việt Nam đã âm thầm đóng góp cho cuộc kháng chiến.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, câu chuyện về Ngô Thị Tuyển vẫn mang một ý nghĩa sâu sắc đối với thế hệ trẻ.

Trước hết, câu chuyện ấy dạy chúng ta về lòng yêu nước.

Ngô Thị Tuyển yêu quê hương không phải bằng những lời nói lớn lao. Chị thể hiện lòng yêu nước bằng hành động cụ thể: tham gia dân quân, bảo vệ cầu Hàm Rồng, vận chuyển đạn, giúp đỡ bộ đội và sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy.

Đối với học sinh hôm nay, lòng yêu nước cũng bắt đầu từ những điều gần gũi. Đó là học tập nghiêm túc, giữ gìn truyền thống dân tộc, kính trọng thầy cô, yêu thương gia đình, đoàn kết với bạn bè và có trách nhiệm với cộng đồng.

Câu chuyện của chị còn dạy chúng ta bài học về nghị lực.

96 kg trên đôi vai của một cô gái trẻ có thể khiến nhiều người nghĩ rằng đó là điều không thể. Nhưng khi có ý chí, con người có thể vượt qua những giới hạn tưởng như không thể vượt qua.

Trong cuộc sống, mỗi học sinh đều có những “hòm đạn 96 kg” của riêng mình.

Đó có thể là một môn học khó.

Đó có thể là một hoàn cảnh gia đình còn nhiều thiếu thốn.

Đó có thể là những thất bại, những lần điểm chưa cao hay những lúc cảm thấy mình không bằng người khác.

Nhưng câu chuyện của Ngô Thị Tuyển nhắc chúng ta rằng: khó khăn không phải là lý do để bỏ cuộc.

Hãy bước tiếp.

Có thể bước chân hôm nay còn chậm.

Có thể con đường phía trước còn dài.

Nhưng chỉ cần không dừng lại, chúng ta sẽ tiến gần hơn đến mục tiêu của mình.

Câu chuyện về nữ anh hùng Ngô Thị Tuyển cũng giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về vai trò và sức mạnh của phụ nữ Việt Nam. Trong những năm tháng chiến tranh, phụ nữ không chỉ ở hậu phương mà còn trực tiếp cầm súng, vận chuyển lương thực, tải đạn, cứu thương và chiến đấu bên cạnh nam giới.

Họ đã chứng minh rằng sức mạnh của con người không chỉ nằm ở thể chất mà còn nằm ở ý chí, lòng dũng cảm và tình yêu quê hương.

Ngày nay, chúng ta không còn phải vác đạn dưới mưa bom như Ngô Thị Tuyển.

Nhưng chúng ta vẫn có trách nhiệm với đất nước.

Trách nhiệm của học sinh hôm nay là học tập thật tốt, rèn luyện bản thân, sống có kỷ luật, có ước mơ và biết cống hiến.

Đất nước trong thời đại mới cần những người trẻ có tri thức.

Cần những người trẻ có lòng nhân ái.

Cần những người trẻ dám nghĩ, dám làm và không ngại khó khăn.

Nếu thế hệ của Ngô Thị Tuyển đã dùng sức lực và tuổi xuân để bảo vệ từng cây cầu, từng con đường, từng tấc đất quê hương, thì thế hệ trẻ hôm nay cần dùng tri thức và sự sáng tạo để xây dựng những cây cầu mới, những con đường mới và một Việt Nam ngày càng giàu mạnh.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng hình ảnh cô gái Ngô Thị Tuyển với đôi vai nhỏ bé gánh 96 kg đạn vẫn còn nguyên sức lay động.

Đó không chỉ là câu chuyện về sức mạnh của một người phụ nữ.

Đó là câu chuyện về sức mạnh của lòng yêu nước.

Là câu chuyện về một thế hệ đã không khuất phục trước bom đạn.

Là câu chuyện về những con người bình dị đã làm nên những điều phi thường.

Và hôm nay, khi đứng trong một lớp học yên bình, dưới bầu trời không còn tiếng máy bay chiến đấu, mỗi chúng ta càng phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình mà cha anh đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Ngô Thị Tuyển đã từng mang trên vai 96 kg đạn để tiếp sức cho chiến trường.

Còn tuổi trẻ hôm nay hãy mang trên vai một “gánh nặng” khác: đó là tri thức, trách nhiệm, ước mơ và khát vọng cống hiến.

Hãy học tập để không phụ lòng những người đã hy sinh.

Hãy sống tử tế để xứng đáng với những thế hệ đã đi trước.

Hãy nỗ lực mỗi ngày để góp một phần nhỏ bé vào tương lai của quê hương, đất nước.

Bởi những người anh hùng của thời hoa lửa đã trao lại cho chúng ta không chỉ một đất nước hòa bình, mà còn trao lại một ngọn lửa.

Ngọn lửa của lòng yêu nước.

Ngọn lửa của nghị lực.

Ngọn lửa của niềm tin.

Và nhiệm vụ của thế hệ trẻ hôm nay là giữ cho ngọn lửa ấy không bao giờ tắt.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn