NGÔ THỊ TUYẾT: ĐOÁ HOA THÉP TRÊN MẢNH ĐẤT TRUNG TRUNG BỘ
Ngô Thị Tuyết – người con gái xứ Quảng gia nhập du kích từ năm 12 tuổi, từng khiến quân thù khiếp sợ bởi lối đánh mưu trí và dũng cảm. Rời khói lửa chiến tranh, bà trở về với cuộc đời bình dị, tiếp tục cống hiến cho công tác xã hội và là biểu tượng của tinh thần "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang".
1. Tuổi thơ tôi luyện trong lửa đạn
Lối đánh táo bạo: Bà thường xuyên cùng đồng đội thực hiện các trận đánh "nở hoa trong lòng địch". Có những trận đánh, bà cải trang thành người đi chợ, giấu lựu đạn trong giỏ cá để tiếp cận sào huyệt quân thù. Khi thời cơ đến, bà nhanh chóng ra tay khiến kẻ địch không kịp trở tay.
Tinh thần quyết tử: Trong một trận đánh ác liệt tại Bình Dương (Thăng Bình) năm 1967, dù bị thương nặng ở chân, bà vẫn không rời vị trí, tiếp tục chỉ huy tổ du kích bám trụ trận địa, đẩy lùi nhiều đợt càn quét của địch. Hình ảnh người con gái mảnh mai nhưng kiên cường như sắt đá đã trở thành nguồn động viên tinh thần cực lớn cho toàn đơn vị.
Danh hiệu cao quý: Với những thành tích đặc biệt xuất sắc trong chiến đấu, bà được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1967, khi đó bà mới 23 tuổi.
Sống vì cộng đồng: Trở về đời thường, bà không chọn sự nghỉ ngơi. Bà dành phần lớn thời gian để đi thăm hỏi, chăm sóc các Mẹ Việt Nam Anh hùng, các thương bệnh binh và tìm kiếm nguồn hỗ trợ cho trẻ em nghèo hiếu học. Bà quan niệm: "Xưa mình cầm súng để giành lại độc lập, nay mình dùng tình thương để hàn gắn những vết thương chiến tranh".
Người giữ lửa truyền thống: Bà thường xuyên được mời kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ. Những câu chuyện của bà không chỉ là về bom đạn, mà là về tình đồng chí, nghĩa đồng bào và sự hy sinh thầm lặng của những người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.


