Người có công giúp đỡ cách mạng

NGÔ VĂN KHỞI – ĐÓA HOA SEN TRONG BÃO LỬA GIỒNG TRÔM (1)

• Liệt sĩ: Ngô Văn Khởi (1942 - 1961) • Danh hiệu: Người có công với Cách mạng • Nguyên quán: Sơn Phú, Giồng Trôm, Bến Tre. • Vị trí an nghỉ: Nghĩa trang Liệt sĩ Giồng Trôm • Góp phần vào công cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước

Vĩnh Long12/01/2026Trần Gia Hân - 25CĐĐD4, Khoa Y Dược (Đoàn Trường Cao đẳng Bến Tre)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÔ VĂN KHỞI – ĐÓA HOA SEN TRONG BÃO LỬA GIỒNG TRÔM

Có những cuộc đời tuy ngắn ngủi về thời gian nhưng lại bất tử cùng sông núi. Trên dải đất cù lao Bến Tre, nơi những rặng dừa xanh ngắt che chở cho lòng người trung kiên, câu chuyện về người thiếu niên anh hùng Ngô Văn Khởi vẫn mãi là một khúc tráng ca bi tráng, thấm đẫm máu và nước mắt, nhưng cũng đầy tự hào.

Từ khói lửa quê hương đến lý tưởng cách mạng

Sinh năm 1942 tại xã Sơn Phú, huyện Giồng Trôm – cái nôi của tinh thần quật khởi, anh Ngô Văn Khởi lớn lên trong hơi thở của cuộc kháng chiến trường kỳ. Tuổi thơ của anh không êm đềm như bao đứa trẻ khác. Giữa lúc đất nước sục sôi, nỗi đau mất mẹ từ sớm càng hun đúc trong anh ý chí kiên cường. Nhìn cha miệt mài gót chân theo dấu chân cách mạng, nhìn em gái bé nhỏ băng mình qua những rặng dừa làm giao liên, ngọn lửa yêu nước trong lòng chàng thiếu niên ấy đã bùng cháy mãnh liệt.

Mới 14 tuổi, khi còn ở cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới, anh Khởi đã chính thức dấn thân vào con đường cứu nước. Anh hiểu rằng, chỉ có con đường cách mạng mới có thể mang lại bình yên cho làng xóm, cho những rặng dừa mãi mãi xanh màu hy vọng.

Khí tiết người du kích trong bão táp Đồng Khởi

Năm 1960, khi phong trào Đồng Khởi bùng lên như triều dâng thác đổ khắp dải cù lao, Ngô Văn Khởi lúc bấy giờ là một chiến sĩ du kích can trường. Với sự thông minh, gan dạ và am tường từng bờ kinh, gốc dừa, anh cùng đồng đội đã khiến quân thù bao phen khiếp vía.

Thế nhưng, trong những năm tháng ác liệt nhất của năm 1961, quân thù điên cuồng phản công. Trong một trận càn quét dữ dội, người chiến sĩ trẻ ấy đã rơi vào tay giặc.

Khúc tráng ca bất tử trên dòng sông quê hương

Kẻ thù dùng trăm phương nghìn kế, từ dụ dỗ đến tra tấn dã man nhằm khuất phục ý chí người du kích trẻ. Nhưng chúng đã lầm. Trước những lọn đòn roi và họng súng đen ngòm, Ngô Văn Khởi vẫn đứng vững như một cây dừa hiên ngang trước bão.

Để uy hiếp tinh thần nhân dân và trả thù cho những thất bại cay đắng, chúng đã thực hiện một tội ác man rợ: trói chặt tay chân anh, buộc bên hông đò rồi kéo lôi dọc trên dòng sông. Thân hình anh bị vùi dập dưới làn nước lạnh lẽo, bị kéo đi trước mắt gia đình và bao đồng bào. Những giọt nước mắt chảy dài dọc dòng sông như lời tiễn đưa cuối cho người anh hùng bất khuất. Anh hy sinh khi vừa tròn 19 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, tuổi của những ước mơ và hoài bão còn dang dở.

Máu của anh hòa vào dòng nước quê hương, thấm vào lòng đất mẹ Sơn Phú, hóa thành sức mạnh tiếp thêm cho phong trào kháng chiến vùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Trở về trong lòng đất mẹ

Hôm nay, anh nằm lại tại Nghĩa trang Liệt sĩ Giồng Trôm. Sự hy sinh của anh là minh chứng hùng hồn cho câu nói: "Chết đứng còn hơn sống quỳ".

Thế hệ hôm nay khi đi qua những con đường rợp bóng dừa ở Giồng Trôm, nghe tiếng gió rì rào từ phía dòng sông, hãy nhớ rằng dưới mỗi tấc đất này là máu xương của những người anh hùng như Ngô Văn Khởi. Anh đã sống một cuộc đời rực rỡ như hoa hướng dương, và ra đi để hóa thân thành linh hồn của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn