Ngô Văn Lâm
Chiếc áo ấm cuối cùng
Đông năm 1972, chiến trường Quảng Trị lạnh cắt da cắt thịt. Đồng chí Nguyễn Đình Phúc, người Hà Nội, chỉ có một chiếc áo len duy nhất do mẹ gửi ra. Đêm ấy, đồng chí Trần Văn Quang bị sốt rét run cầm cập, sắp nguy kịch.
Phúc cởi chiếc áo len đang mặc trên người, run rẩy đưa cho Quang và nói: “Mày mặc đi, tao khỏe hơn mày. Tao chịu lạnh được.”
Quang không chịu nhận, hai anh em cãi nhau trong mưa lạnh. Cuối cùng Phúc ép Quang mặc, còn mình chỉ mặc mỗi chiếc áo lính mỏng. Sáng hôm sau, Phúc bị cảm nặng, nhưng anh vẫn cười: “Thấy mày khỏe lại là tao ấm rồi”.
Phúc hy sinh sau đó hai tháng trong một trận càn. Trước khi ra đi, anh còn nắm tay Quang dặn: “Sống thay anh nhé…”. Quang sau này trở thành thương binh, mỗi năm đến ngày 27/7 đều mang hoa đến mộ Phúc và kể: “Chiếc áo ấm ấy, anh vẫn giữ nguyên đến bây giờ”.



