NGÔ VĂN NHUẦN: TỪ CHIẾN TRƯỜNG ĐẾN GIẢNG ĐƯỜNG
Thông tin nhân chứng: - Họ và tên: NGÔ VĂN NHUẦN (cựu chiến binh - thương binh) - Năm sinh: ??/08/1954 - Quê quán: xã Đông Quan, tỉnh Hưng Yên - Tóm tắt quá trình: Nhập ngũ khi mới 18 tuổi, tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ trên không năm 1972, mười năm tham gia chiến trường Campuchia - chiến trường quốc tế. Mười tám năm trong quân ngũ chiến đấu anh dũng, đến năm 1989 ông xuất ngũ. Với cống hiến của mình, anh đã được trao tặng huân chương chiến công hạng nhất.
(Ảnh cựu chiến binh Ngô Văn Nhuần)
Câu chuyện bắt đầu vào một ngày mùa hè đỏ lửa, ngày 16 tháng 5 năm 1971. Chàng thanh niên Ngô Văn Nhuần khi ấy vừa tròn 23 tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, đã tạm biệt quê hương để lên đường nhập ngũ. Với lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ và lý tưởng cách mạng, ông tiến thẳng vào chiến trường miền Nam – nơi bom đạn ác liệt nhất để góp sức mình cho độc lập dân tộc.
Những năm tháng lửa đạn và "Vết sẹo vinh quang"
Trong những trận đánh giáp lá cà, giữa mưa bom bão đạn, ông Nhuần đã chiến đấu với tinh thần của một người lính dũng cảm. Nhưng chiến tranh không có gì là không mất mát. Ông bị thương nặng ở vùng sọ não – một vết thương hiểm hóc mà chỉ có ý chí sắt đá mới giúp ông vượt qua được lằn ranh sinh tử.
Vết thương ấy không chỉ là nỗi đau thể xác, mà nó đã trở thành một "tấm huy chương" vĩnh cửu ghi dấu sự hy sinh của ông cho Tổ quốc. Những đóng góp của ông đã được ghi nhận xứng đáng:
Huy chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Ba.
Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, Nhì, Ba.
Người Thầy mang quân hàm trên bục giảng
Sau khi đất nước thống nhất, người thương binh ấy không chọn nghỉ ngơi. Với tư cách là một Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam kiên trung (người sau này có tới 35 năm tuổi Đảng), ông tiếp tục cống hiến theo một cách khác.
Ông trở thành Giảng viên Khoa Quân sự tại Đại học Y Thái Bình. Tại đây, hình ảnh người thầy với vết thương trên đầu nhưng giọng nói vẫn hào sảng, dõng dạc đã truyền lửa cho biết bao thế hệ sinh viên y khoa. Ông dạy họ không chỉ về kỹ thuật quân sự, mà còn về lòng yêu nước và kỷ luật của "Bộ đội Cụ Hồ".
"Người lính khi cầm súng là để bảo vệ đất nước, khi cầm phấn là để xây dựng tương lai."
Trở về với đời thườngNgày 10 tháng 10 năm 1988, sau 17 năm cống hiến không mệt mỏi trong quân ngũ và giáo dục, ông chính thức phục viên, rời giảng đường để trở về với cuộc sống đời thường. Ông mang theo về nhà hành trang là những tấm huân chương lấp lánh và niềm tự hào về một đời người chưa bao giờ biết lùi bước trước khó khăn.
Câu chuyện về ông Ngô Văn Nhuần là minh chứng rõ nét nhất cho câu nói: "Thương binh tàn nhưng không phế". Ông đã sống một cuộc đời trọn vẹn: 23 tuổi đi theo tiếng gọi non sông, đổ máu ở chiến trường, và dùng những năm tháng còn lại để đào tạo thế hệ kế cận.


