ngô văn quỳ
Gia đình Ngô Đình Quỳ cũng đã phải chịu những mất mát lớn. Hai người anh của ông đã hy sinh trong chiến tranh. Bản thân ông lại ra đi khi đang làm nhiệm vụ. Người ở lại phải mang theo nỗi đau của những lần tiễn biệt.
Nhưng những người thân của ông cũng có quyền tự hào.
Bởi người họ yêu thương đã sống một cuộc đời có ý nghĩa.
Ông không để lại những tài sản vật chất lớn lao.
Ông để lại một tấm gương.
Một tấm gương về người quân y.
Một tấm gương về người thầy thuốc.
Một tấm gương về người cán bộ tận tụy.
Và một tấm gương về sự cống hiến.
Ngày nay, y học đã phát triển rất xa.
Các phương pháp chẩn đoán, điều trị và phòng bệnh hiện đại hơn nhiều so với trước đây.
Những căn bệnh từng là nỗi ám ảnh lớn của bộ đội đã có nhiều phương pháp kiểm soát hiệu quả hơn.
Nhưng bài học từ Ngô Đình Quỳ vẫn còn nguyên giá trị.
Đó là bài học về việc phải dựa vào thực tiễn.
Phải đi đến cơ sở.
Phải lắng nghe người bệnh.
Phải nghiên cứu nghiêm túc.
Phải đào tạo đội ngũ.
Và phải đặt con người ở vị trí trung tâm.
Đó cũng là tinh thần của một người thầy thuốc chân chính.
Trong thời bình, người bác sĩ có thể làm việc trong bệnh viện khang trang.
Nhưng ở đâu đó vẫn có những người phải đến vùng sâu, vùng xa, vùng khó khăn để chăm sóc sức khỏe cho cộng đồng.
Họ tiếp nối một truyền thống mà những người như Ngô Đình Quỳ đã góp phần xây dựng.
Đó là truyền thống của những người thầy thuốc không ngại khó khăn.
Không chọn nơi dễ dàng.
Không chỉ chữa bệnh mà còn phòng bệnh.
Không chỉ cứu người hôm nay mà còn tìm cách ngăn bệnh ngày mai.
Nhìn lại cuộc đời Ngô Đình Quỳ, có thể thấy ông đã đi qua một hành trình đặc biệt.
Từ một chàng trai 16 tuổi tình nguyện nhập ngũ.
Từ người chiến sĩ liên lạc trở thành y tá.
Từ y tá trở thành y sĩ.
Từ y sĩ trở thành bác sĩ.
Từ bác sĩ trở thành chuyên gia về sốt rét.
Từ người chữa bệnh trở thành người tổ chức phòng bệnh.
Và từ một người thầy thuốc trở thành Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Đó là cả một quá trình trưởng thành bằng học tập, lao động và cống hiến.
Không có bước nhảy vọt.
Chỉ có từng bước tiến lên.
Mỗi bước đều gắn với trách nhiệm.
Mỗi thành quả đều gắn với sự cố gắng.
Và cuối cùng, cả cuộc đời ông trở thành một câu chuyện đẹp.
Một câu chuyện về một người đã chọn nghề y nhưng không tách mình khỏi chiến trường.
Một người đã nghiên cứu bệnh tật nhưng không chỉ ngồi trong phòng thí nghiệm.
Một người đã có chức vụ nhưng vẫn đi đến những điểm chốt xa xôi.
Một người đã biết nguy hiểm nhưng vẫn bước vào nơi nguy hiểm.
Và một người đã hy sinh nhưng để lại phía sau một di sản tinh thần không thể đo đếm.
Có lẽ, nếu có thể nói một câu ngắn gọn về Ngô Đình Quỳ, đó sẽ là: ông đã dành cuộc đời mình để giành lại sự sống cho những người lính.
Ông không cầm súng chiến đấu theo cách thông thường.
Ông cầm trên tay kiến thức y khoa.
Ông mang theo thuốc men.
Ông mang theo những phương pháp phòng bệnh.
Ông mang theo kinh nghiệm.
Và vũ khí của ông là tri thức cùng lòng tận tụy.
Trong cuộc chiến chống bệnh tật, mỗi người bệnh được cứu là một chiến thắng.
Mỗi ca bệnh được ngăn chặn là một chiến thắng.
Mỗi người lính khỏe mạnh trở lại đơn vị là một chiến thắng.
Và hàng nghìn, hàng vạn lượt cán bộ, chiến sĩ được ông cùng đồng đội khám chữa, chăm sóc chính là những dấu mốc làm nên chiến công của người bác sĩ quân y ấy.
Ngô Đình Quỳ đã ra đi hơn bốn thập kỷ, nhưng câu chuyện về ông vẫn còn nguyên sức lay động.
Bởi trong một thời đại mà người ta thường nói nhiều về những chiến công lớn, cuộc đời ông nhắc chúng ta rằng có những chiến công được tạo nên trong im lặng.
Không có tiếng súng.
Không có khói lửa.
Chỉ có ánh đèn trong phòng bệnh.
Có những chuyến đi giữa rừng.
Có những đêm thức trắng.
Có những người lính chờ được khám.
Có những cán bộ quân y đang học nghề.
Và có một người bác sĩ luôn tự hỏi mình có thể làm gì để đồng đội bớt bệnh, bớt đau và có thêm sức khỏe hoàn thành nhiệm vụ.
Đó là một cách chiến đấu rất đẹp.
Một cách chiến đấu bằng tri thức.
Bằng lòng nhân ái.
Bằng trách nhiệm.
Và bằng sự hy sinh.
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, liệt sĩ, bác sĩ Ngô Đình Quỳ vì thế không chỉ là một tên tuổi trong lịch sử ngành quân y. Ông còn là biểu tượng của người thầy thuốc quân đội đã sống trọn với lời thề nghề nghiệp và trách nhiệm với đồng đội. Từ tuổi 16 bước vào quân ngũ cho đến ngày hy sinh giữa những vùng đất xa xôi, ông chưa bao giờ rời xa lý tưởng phục vụ con người.
Cuộc đời ông giống như một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ. Ngọn lửa ấy không bùng lên bằng những khoảnh khắc hào nhoáng, mà cháy suốt nhiều thập kỷ bằng sự tận tụy mỗi ngày. Và khi ông nằm xuống, ngọn lửa ấy không tắt. Nó tiếp tục được truyền lại qua những người quân y từng được ông đào tạo, qua những kinh nghiệm phòng chống sốt rét ông để lại và qua ký ức của những người từng được ông cứu chữa.
Đó cũng là ý nghĩa sâu xa nhất của một cuộc đời cống hiến.
Con người có thể rời khỏi cuộc đời, nhưng những điều tốt đẹp họ gieo lại sẽ tiếp tục sống.
Và với Ngô Đình Quỳ, điều còn lại chính là hình ảnh một người bác sĩ mặc áo lính, đi vào những nơi gian khó nhất để bảo vệ sức khỏe đồng đội; một người đã biến kiến thức thành sức mạnh, biến lòng nhân ái thành hành động và biến cả cuộc đời mình thành một lời nhắc nhở giản dị mà sâu sắc:
Trong bất cứ hoàn cảnh nào, người thầy thuốc chân chính luôn đứng về phía sự sống; và khi Tổ quốc, đồng đội cần đến, người thầy thuốc cũng có thể trở thành một người chiến sĩ anh hùng.



