Ngô Văn Rạnh – Người mở đường thầm lặng của hậu cần Miền
Ngô Văn Rạnh sinh năm 1922, quê Tây Ninh, tham gia cách mạng từ sớm và gắn bó bền bỉ với công tác bảo đảm hậu cần trong những năm tháng kháng chiến gian khổ. Ông đảm nhiệm nhiệm vụ Đại đội bậc phó, trợ lý công binh thuộc Đoàn 149, Cục Hậu cần Miền, một vị trí tuy thầm lặng nhưng có ý nghĩa sống còn đối với chiến trường.
Trong suốt 6 năm liên tục, giữa rừng sâu núi hiểm, bom đạn và sự đánh phá ác liệt của đối phương, Ngô Văn Rạnh cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ, ngày đêm lao động và chiến đấu. Bằng tinh thần sáng tạo, bền bỉ và ý chí vượt khó, ông trực tiếp chỉ huy và tham gia mở 29 con đường rừng với tổng chiều dài gần 200 km, nối liền các căn cứ, tạo mạch giao thông chiến lược phục vụ tác chiến lâu dài.
Không dừng lại ở đó, ông và đơn vị còn bắc 55 cây cầu lớn nhỏ, vượt suối sâu, sông rộng, bảo đảm cho việc vận chuyển vũ khí, lương thực, thuốc men kịp thời ra tiền tuyến và đưa thương binh về tuyến sau an toàn. Mỗi con đường, mỗi nhịp cầu đều được xây dựng trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, hiểm nguy, nhưng vẫn vững chắc nhờ trí tuệ và tinh thần trách nhiệm cao của những người lính công binh.
Trong mắt đồng đội, Ngô Văn Rạnh là người cán bộ gương mẫu, tận tụy, luôn đi đầu trong công việc nặng nhọc, khó khăn. Ông không chỉ chỉ huy bằng mệnh lệnh mà bằng chính hành động, sự chịu đựng và tinh thần hy sinh thầm lặng, góp phần giữ vững mạch máu giao thông của chiến trường Miền.
Cuộc đời và đóng góp của Ngô Văn Rạnh là minh chứng sinh động cho vai trò to lớn của lực lượng hậu cần – công binh trong kháng chiến. Dù không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng những con đường và cây cầu do ông cùng đồng đội dựng nên đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung, làm nên hình ảnh người chiến sĩ hậu cần anh hùng, lặng lẽ mà vĩ đại trong lịch sử cách mạng Việt Nam.


