ngô văn săn
Anh Ngô Văn Săn, con trai của liệt sĩ Ngô Văn Tuyến, lớn lên trong hoàn cảnh thiếu vắng tình cảm của người cha. Những ký ức về cha đối với anh không nhiều, chủ yếu là qua lời kể của mẹ và người thân trong gia đình.
Anh Săn nhớ rằng, mỗi lần nghe nhắc đến cha, ai cũng kể về một người sống giản dị, trách nhiệm và luôn nghĩ cho gia đình. Dù không được trực tiếp cảm nhận tình cha, nhưng qua từng câu chuyện, hình ảnh người cha dần trở nên gần gũi trong tâm trí anh.
Có những lúc đứng trước bàn thờ, anh lặng im rất lâu. Không phải vì không có điều gì để nói, mà bởi trong lòng có quá nhiều suy nghĩ. Anh từng tự hỏi, nếu cha còn sống, cuộc sống sẽ khác đi như thế nào. Nhưng rồi anh hiểu rằng, sự hy sinh của cha là điều thiêng liêng mà mình cần trân trọng.
Lớn lên, anh luôn cố gắng sống tốt, chăm lo cho gia đình, coi đó là cách để nối tiếp và tri ân người cha đã khuất. Với anh, liệt sĩ Ngô Văn Tuyến không chỉ là một người cha, mà còn là điểm tựa tinh thần âm thầm, giúp anh vững vàng hơn trong cuộc sống.



