NGÔ VĂN SƠN – NGƯỜI CÔNG BINH CHẮN CÁI CHẾT CHO DÂN LÀNG
NGÔ VĂN SƠN – NGƯỜI CÔNG BINH CHẮN CÁI CHẾT CHO DÂN LÀNG
NGÔ VĂN SƠN – NGƯỜI CÔNG BINH CHẮN CÁI CHẾT CHO DÂN LÀNG
Ở miền quê Hưng Yên, nơi những cánh đồng xanh rì nối nhau đến tận chân trời, câu chuyện về Ngô Văn Sơn vẫn được bà con nhắc lại với ánh mắt trân trọng và giọng nói lặng lẽ như muốn giữ lại cho con cháu hôm nay và mai sau. Ông không phải là một tên tuổi nổi danh trên báo chí hay sách lịch sử, nhưng những gì ông đã làm – dũng cảm, thầm lặng và đầy trách nhiệm – đã cứu sống hàng chục, hàng trăm mạng người trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.
Ngô Văn Sơn sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở một làng ven sông. Thuở nhỏ, ông lớn lên giữa ruộng đồng, với tiếng trâu bò cày bừa và những buổi chiều mẹ dạy ông sự cẩn trọng trong từng công việc nhỏ. Tuổi thơ vất vả nhưng giàu đức tính kiên trì, khéo léo và tinh thần trách nhiệm – những phẩm chất ấy đã giúp ông trở thành một kỹ sư công binh xuất sắc khi trưởng thành.
Khi chiến tranh lan rộng, quê hương chìm trong bom đạn, Sơn tình nguyện nhập ngũ vào lực lượng công binh. Với ông, công việc không chỉ là nghề mà còn là sứ mệnh: bảo vệ dân làng khỏi những mảnh bom, bẫy mìn còn sót lại trên đồng ruộng, trên những con đường quê. Nhiều người kể lại, ông không bao giờ rời làng dù chỉ một phút khi có thông báo về bom mìn, đạn sót. Ông đi từng thửa ruộng, từng con đường, lặng lẽ rà từng ngóc ngách, tháo gỡ từng trái mìn nhỏ nhưng nguy hiểm khôn lường.
Một buổi chiều mùa xuân, khi những cơn mưa phùn vừa dứt, cả làng đang chuẩn bị ra đồng thì một quả mìn cài trong bờ ruộng bị lộ ra. Dân làng đứng sững, sợ hãi, không ai dám đến gần. Sơn lặng lẽ cúi xuống, kiểm tra, tháo gỡ từng chi tiết một cách bình tĩnh và cẩn trọng. Chỉ một sơ suất thôi, mạng sống của ông và cả dân làng sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng sau gần một tiếng đồng hồ căng thẳng, quả mìn được vô hiệu hóa. Dân làng thở phào, và từ đó, ông được gọi với một cái tên trìu mến: “Người chắn cái chết cho làng”.
Không chỉ là kỹ năng nghề nghiệp, tinh thần dũng cảm và tận tụy của Sơn còn nằm ở sự hy sinh thầm lặng. Ông từng nhiều lần chịu thương tích, từng bị mảnh bom găm vào chân, nhưng chưa bao giờ than vãn hay nghỉ ngơi lâu. Mỗi ngày ông làm việc là một ngày bảo vệ sự sống của những người xung quanh. Những đêm dài, ông lặng lẽ rà từng con đường làng, để bà con yên tâm ngủ, để lũ trẻ có thể chạy nhảy trên cánh đồng mà không sợ mìn còn sót lại.
Hòa bình lập lại, Ngô Văn Sơn trở về quê với một cơ thể không còn trọn vẹn, nhưng trái tim ông vẫn vẹn nguyên tấm lòng với dân làng. Ông sống giản dị, chăm sóc gia đình, vẫn đi ra đồng giúp dân, vẫn sẵn sàng hướng dẫn thanh niên kỹ thuật an toàn trong lao động. Khi nhắc đến công việc một đời của mình, ông chỉ cười hiền:
"Tôi chỉ làm những gì mình có thể, để làng quê yên bình. Những cái chết mà tôi chắn được, đó là phần thưởng lớn nhất."
Câu chuyện của Ngô Văn Sơn là minh chứng sống về sự dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu quê hương sâu nặng. Với thế hệ trẻ hôm nay, đặc biệt là các đoàn viên thanh niên Hưng Yên, ông nhắc nhở một chân lý giản dị nhưng lớn lao: dấn thân vì cộng đồng không cần những lời tuyên truyền rầm rộ, mà là hành động âm thầm, kiên trì, và luôn đặt lợi ích của người khác lên trước bản thân.
Ông Ngô Văn Sơn – người công binh thầm lặng, người chắn cái chết cho dân làng – chính là tấm gương để các thế hệ sau lưu giữ, tri ân và tiếp bước, để mỗi người trẻ hiểu rằng, dũng cảm và trách nhiệm không phải là điều hiếm, mà là lựa chọn của những trái tim biết yêu quê hương và đồng loại.



