Ngô Văn Trường
“BÊN DÒNG THẠCH HÃN – NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ”
Tôi là Trần Quốc Bình, trinh sát thuộc Sư đoàn 325, chiến đấu tại Quảng Trị năm 1972.
Nhiệm vụ của tổ tôi là bơi qua sông Thạch Hãn ban đêm để nắm tình hình phía bên kia. Sông mùa hè nước chảy xiết. Ban ngày pháo địch bắn không ngừng, ban đêm pháo sáng treo trắng trời.
Mỗi lần xuống nước, tôi buộc tài liệu trong túi nilon trước ngực. Nước sông lạnh buốt. Đạn từ hai bên bờ rít qua đầu.
Có lần tôi cùng một đồng đội bơi giữa dòng thì pháo sáng bùng lên. Chúng tôi phải lặn xuống, nín thở dưới làn nước đục. Khi ngoi lên, tôi không còn thấy bạn mình nữa. Mãi đến sáng hôm sau, thi thể anh mới được tìm thấy trôi dạt vào bờ.
Tôi ngồi bên bờ sông, nhìn dòng nước đỏ nặng phù sa mà lòng quặn thắt. Sông Thạch Hãn đã chứng kiến bao sự hy sinh thầm lặng.
81 ngày đêm ở Quảng Trị, tôi gần như không ngủ trọn giấc. Nhưng điều giúp tôi đứng vững là lời hứa với đồng đội: phải hoàn thành nhiệm vụ.
Giờ đây, mỗi lần đứng bên dòng Thạch Hãn yên bình, tôi vẫn nghe trong gió tiếng sóng năm xưa. Tôi hiểu rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng những đêm không ngủ, bằng máu và nước mắt của cả một thế hệ.



