Ngô Văn Uyển
Nụ cười giữa hỏa ngục
Một đêm bom B-52 kinh hoàng ở Bình Long năm 1972, hầm chúng tôi bị sập một nửa. Đồng chí Hoàng Minh Châu bị kẹt chân dưới cột gỗ. Cả đơn vị đào suốt đêm. Khi đào đến nơi, Châu đã mất nhiều máu. Anh nhìn chúng tôi, cười yếu ớt:
“Anh em… đừng cố nữa… cứu người khác đi… Tao… vui vì được ở bên anh em đến giây phút cuối…”.
Chúng tôi vẫn đào, vừa đào vừa hát bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui thắng lợi” để Châu nghe. Châu hát theo được hai câu rồi tắt thở với nụ cười trên môi. Chúng tôi ôm anh mà khóc, máu anh thấm vào áo chúng tôi. Từ đó, mỗi lần đơn vị gặp khó khăn, chúng tôi lại nhớ nụ cười của Châu và cùng nhau vượt qua.



