Ngô Văn Vệ - Đại tá - Phó Lữ đoàn trưởng 201, Binh chủng Tăng Thiết giáp.
Ngày 1 tháng 1 năm 1953, ông Ngô Văn Vệ sinh ra và lớn lên trên quê hương Thanh Hóa. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó, khi thế hệ trẻ đứng trước một thời đại mà trách nhiệm với Tổ quốc luôn được đặt lên hàng đầu.
Tháng 12 năm 1972, khi vừa bước vào tuổi đôi mươi, Ngô Văn Vệ nhập ngũ. Đó là một dấu mốc quan trọng, mở ra hành trình dài gắn bó với màu xanh áo lính và những chiếc xe tăng – thiết giáp.
Những ngày đầu trong quân ngũ là quãng thời gian rèn luyện khắc nghiệt. Người lính trẻ phải làm quen với kỷ luật, thao trường, kỹ thuật chiến đấu và đặc biệt là tinh thần đồng đội. Trong môi trường Tăng Thiết giáp, mỗi người không chỉ phải vững vàng về bản lĩnh mà còn phải phối hợp chính xác với đồng đội, bởi phía sau mỗi thao tác là sự an toàn của cả tổ, kíp xe và đơn vị.
Từ một người lính trẻ, ông Ngô Văn Vệ từng bước trưởng thành trong quân đội. Những năm tháng công tác giúp ông tích lũy kinh nghiệm, rèn luyện bản lĩnh chỉ huy và hình thành tác phong của một người cán bộ quân đội: kỷ luật, trách nhiệm và đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích cá nhân.
Sau nhiều năm phấn đấu, ông được phong quân hàm Đại tá và đảm nhiệm cương vị Phó Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 201, Binh chủng Tăng Thiết giáp. Đây là vị trí đòi hỏi người cán bộ không chỉ có năng lực chuyên môn, kinh nghiệm thực tiễn mà còn phải có khả năng tổ chức, quản lý và chỉ huy bộ đội.
Ở cương vị Phó Lữ đoàn trưởng, những năm tháng quân ngũ của ông không còn chỉ là câu chuyện của riêng một người lính. Đó còn là trách nhiệm đối với đơn vị, với cán bộ chiến sĩ dưới quyền và với truyền thống của lực lượng Tăng Thiết giáp Việt Nam.
Tháng 4 năm 2008, sau hơn 35 năm gắn bó với quân đội, hành trình quân ngũ của Đại tá Ngô Văn Vệ khép lại. Từ người lính nhập ngũ tháng 12 năm 1972 đến một cán bộ chỉ huy cấp lữ đoàn, chặng đường ấy là cả một quãng đời dành cho quân đội.
Trở về cuộc sống đời thường tại Tổ dân phố 2, phường Quang Trung, tỉnh Thanh Hóa, người cán bộ năm nào tiếp tục cuộc sống bình dị bên gia đình và quê hương. Nhưng những năm tháng quân ngũ chắc chắn vẫn là một phần không thể tách rời trong ký ức của ông.
Hơn ba mươi lăm năm – một khoảng thời gian đủ dài để một người từ tuổi thanh xuân bước qua những năm tháng trưởng thành. Với Ngô Văn Vệ, đó cũng là hành trình từ người lính trẻ đến người cán bộ mang quân hàm Đại tá, từ những ngày đầu làm quen với quân ngũ đến khi đảm nhiệm cương vị lãnh đạo tại Lữ đoàn 201.
Nếu nhìn lại cuộc đời quân ngũ ấy bằng một câu ngắn gọn, có lẽ đó là câu chuyện về một thế hệ đã dành phần lớn tuổi trẻ của mình cho quân đội, trưởng thành trong kỷ luật, trách nhiệm và tình đồng đội.
Và khi những năm tháng phục vụ đã lùi lại phía sau, điều còn ở lại không chỉ là quân hàm hay chức vụ, mà còn là những ký ức về một thời tuổi trẻ tươi đẹp và đầy ý nghĩa.



