Ngô Xuân Đệ -Người lính đặc công và những trận đánh giữa lòng Tuyên Đức
Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng với Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Xuân Đệ, ký ức về một thời “hoa lửa” dường như vẫn còn nguyên vẹn. Ở tuổi xưa nay hiếm, người cựu chiến binh từng là chiến sĩ đặc công ấy vẫn có thể nhớ lại nhiều trận đánh, những chặng đường hành quân và những đồng đội đã cùng ông đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.
Sinh ra trong những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh, Ngô Xuân Đệ sớm đến với cách mạng và trở thành người lính. Được rèn luyện trong môi trường đặc công, ông cùng đồng đội thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt giữa chiến trường đầy hiểm nguy. Đặc công không có những trận đánh kéo dài với đội hình lớn. Mỗi nhiệm vụ thường đòi hỏi sự bí mật, chính xác, gan dạ và khả năng chịu đựng phi thường. Người lính phải tiếp cận mục tiêu trong im lặng, vượt qua hàng rào, bãi mìn và hệ thống phòng thủ của đối phương, rồi nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ và rút lui.
Trong những năm tháng chiến đấu, ông đã tham gia khoảng 50 trận đánh. Chiến trường của người lính đặc công Ngô Xuân Đệ trải rộng, trong đó có địa bàn Tuyên Đức và cả chiến trường Lào. Mỗi nơi đi qua để lại một dấu ấn, một câu chuyện và những ký ức không dễ phai mờ.
Tuyên Đức năm nào không còn là vùng đất bình yên như hôm nay. Giữa núi rừng, những con đường quanh co và những khu dân cư, người lính đặc công phải thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Có những trận đánh bắt đầu khi màn đêm buông xuống. Những người lính lặng lẽ bám địa hình, từng bước tiếp cận mục tiêu. Không tiếng động, không ánh sáng, mỗi cử động đều phải hết sức thận trọng, bởi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả tổ chiến đấu rơi vào tình thế hiểm nghèo.
Sau mỗi trận đánh là những giờ phút căng thẳng trên đường rút lui. Phía sau là tiếng súng truy kích, phía trước là rừng núi và những con đường chưa biết có an toàn hay không. Người lính chỉ có thể dựa vào sự bình tĩnh, kinh nghiệm và tình đồng đội để vượt qua.
Trong ký ức của người cựu chiến binh, có lẽ những trận đánh không đáng sợ bằng việc phải chứng kiến đồng đội nằm lại. Những người cùng ông hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng vượt qua những đêm rừng lạnh giá, có người đã không thể trở về. Chiến tranh lấy đi tuổi trẻ của một thế hệ và để lại trong những người sống sót những khoảng trống không gì có thể lấp đầy.
Đi qua khoảng 50 trận đánh, Ngô Xuân Đệ may mắn trở về sau chiến tranh. Nhưng chiến tranh không thực sự rời khỏi ông. Nó ở lại trong ký ức, trong những câu chuyện về đồng đội và trong những kỷ niệm của những năm tháng mà mỗi ngày sống đều phải đối mặt với hiểm nguy.
Ngày nay, giữa cuộc sống thanh bình của quê hương Lâm Đồng, người lính năm xưa đã trở về với đời thường. Những chiến công của ông đã được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng phía sau danh hiệu ấy vẫn là một con người bình dị, từng có tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường.
Có lẽ điều đáng quý nhất trong câu chuyện của người lính đặc công Ngô Xuân Đệ không chỉ nằm ở những trận đánh ông đã tham gia, mà còn ở ký ức ông mang theo về những người đồng đội đã hy sinh. Bởi với những người từng đi qua chiến tranh, chiến công không bao giờ chỉ là những con số. Mỗi trận đánh là một lần thử thách sự sống; mỗi người trở về đều mang trong mình một phần ký ức của những người đã nằm lại.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Những khu rừng năm xưa đã thay đổi, những con đường chiến trận nay đã trở thành đường quê, phố thị. Nhưng câu chuyện của người lính đặc công năm nào vẫn nhắc thế hệ hôm nay rằng, để có những ngày tháng bình yên, đã có một thế hệ thanh niên gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.
Và trong ký ức của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Ngô Xuân Đệ, những năm tháng ấy mãi là một thời “hoa lửa” – nơi tình đồng đội, lòng dũng cảm và sự hy sinh đã làm nên những trang sử không thể nào quên.



