Khác

NGÔ XUÂN LAM – NGƯỜI DÂN CÔNG HỎA TUYẾN C4, D5

Nghệ An15/08/2026Xã Nghĩa Đồng (Đoàn xã Nghĩa Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử về chiến tranh, người ta thường nhắc đến những người lính trực tiếp cầm súng. Nhưng phía sau mỗi trận đánh còn có biết bao con người âm thầm làm nhiệm vụ ở tuyến sau và trên những cung đường đầy bom đạn.

Họ là những dân công hỏa tuyến.

Không mang quân hàm, không trực tiếp đứng trong đội hình chiến đấu, nhưng họ đã đi vào những nơi nguy hiểm nhất để vận chuyển lương thực, đạn dược, tải thương và bảo đảm cho tiền tuyến.

Ngô Xuân Lam – dân công hỏa tuyến C4, D5 là hình ảnh của một thế hệ như thế.

Từ quê nhà ra tuyến lửa

Ngày nhận nhiệm vụ, Ngô Xuân Lam cũng như bao người dân quê khác. Anh rời mái nhà thân thuộc, mang theo một chiếc ba lô đơn sơ và ý nghĩ rằng mình phải góp sức cho tiền tuyến.

Con đường ra phía trước không phải con đường bình thường.

Đó là những con đường rừng quanh co, những dốc núi trơn trượt, những đoạn đường có thể bị bom đánh bất cứ lúc nào.

Nhưng đoàn dân công vẫn đi.

Họ đi khi trời tối.

Đi trong mưa.

Đi dưới ánh sáng lập lòe của pháo sáng.

Có những đoạn đường phải đi thật nhanh.

Có những đoạn lại phải bước thật nhẹ để tránh gây tiếng động.

Mỗi người mang trên vai một phần hàng hóa, nhưng trong lòng mang một trách nhiệm lớn hơn rất nhiều.

Những chuyến hàng trong đêm

Ở C4, D5, công việc của những người dân công hỏa tuyến gắn với từng chuyến vận chuyển.

Có khi là gạo.

Có khi là thuốc men.

Có khi là đạn dược và những vật dụng thiết yếu cho bộ đội.

Mỗi chuyến hàng đến nơi an toàn đều có nghĩa là người lính ngoài mặt trận có thêm điều kiện để chiến đấu.

Vì vậy, dù mệt mỏi, Ngô Xuân Lam và đồng đội vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Đường xa.

Ba lô nặng.

Đôi chân đau.

Nhưng không ai muốn mình là người dừng lại.

Có những lúc máy bay địch xuất hiện.

Tiếng động cơ từ xa vọng lại.

Mọi người lập tức tìm vị trí trú ẩn, giữ im lặng chờ qua đợt đánh phá.

Khi tiếng máy bay xa dần, những người dân công lại đứng lên.

Họ phủi đất trên quần áo.

Kiểm tra lại hàng hóa.

Rồi tiếp tục đi.

Không có tiếng hô vang.

Không có lễ nghi.

Chỉ có những bước chân nối tiếp nhau trong đêm.

Người phía sau của người lính

Một điều Ngô Xuân Lam hiểu rất rõ là mỗi chuyến hàng mình mang đi đều có một người đang chờ ở phía trước.

Người lính ngoài trận địa cần từng bao gạo.

Cần từng viên đạn.

Cần từng túi thuốc.

Cần những vật dụng tưởng như rất nhỏ nhưng lại có ý nghĩa sống còn giữa chiến trường.

Bởi vậy, người dân công hỏa tuyến không bao giờ nghĩ mình chỉ làm công việc ở phía sau.

Họ biết mình đang góp một phần vào cuộc chiến.

Có những đêm Lam mệt đến mức chỉ muốn nằm xuống bên đường.

Nhưng nhìn đồng đội vẫn tiếp tục bước, anh lại đứng dậy.

Một người nói:

"Đi tiếp thôi anh em."

Không ai hỏi còn bao xa.

Không ai biết bao giờ mới đến.

Họ chỉ biết rằng phải đi.

Những con người không có tiếng súng

Chiến tranh có nhiều cách để thử thách con người.

Với người lính, đó có thể là một trận đánh.

Với người dân công hỏa tuyến, đó là những chuyến hàng giữa bom đạn, những đêm không ngủ, những con đường không biết lúc nào bị đánh phá.

Họ không có chiến hào riêng.

Không có những phút nghỉ ngơi cố định.

Công việc của họ nối liền từ hậu phương đến tiền tuyến.

Và trong mỗi chuyến đi, họ luôn phải đối mặt với hiểm nguy.

Ngô Xuân Lam cũng vậy.

Anh cùng những người dân công khác đã góp sức mình bằng những công việc thầm lặng.

Có thể không ai biết chính xác anh đã đi qua bao nhiêu cung đường.

Đã mang bao nhiêu chuyến hàng.

Đã trải qua bao nhiêu đêm mưa bom.

Nhưng điều quan trọng là anh đã có mặt khi đất nước cần.

Ký ức của một thời

Chiến tranh kết thúc.

Những con đường năm xưa dần trở lại bình yên.

Những người dân công hỏa tuyến trở về cuộc sống đời thường.

Họ lại làm ruộng, làm việc, chăm sóc gia đình và xây dựng quê hương.

Nhưng ký ức về những năm tháng ấy không bao giờ mất.

Mỗi khi nhớ lại, có lẽ Ngô Xuân Lam vẫn hình dung được những con đường rừng trong đêm, những bước chân nối nhau, những gương mặt đồng đội và những chuyến hàng được đưa về phía trước.

Ngày hôm nay, nhiều người có thể không biết những dân công hỏa tuyến đã đóng góp như thế nào cho chiến thắng.

Nhưng lịch sử không chỉ được làm nên bởi những người trực tiếp cầm súng.

Lịch sử còn được làm nên bởi những người gánh hàng trong đêm.

Những người tải thương.

Những người mở đường.

Những người sửa cầu.

Những người nấu cơm.

Những người mang từng bao gạo, từng hòm đạn vượt qua bom đạn đến với tiền tuyến.

Ngô Xuân Lam – dân công hỏa tuyến C4, D5 là một hình ảnh bình dị trong dòng người ấy.

Không hào nhoáng.

Không ồn ào.

Nhưng đầy trách nhiệm.

Và chính những con người bình dị ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh của cả một dân tộc.

Lời tri ân

Hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao thế hệ.

Trong đó có những người lính đứng nơi tuyến đầu và có cả những người dân công hỏa tuyến âm thầm ở phía sau.

Họ đã cùng nhau tạo nên một con đường nối hậu phương với tiền tuyến.

Một con đường được xây bằng lòng yêu nước, sự chịu đựng và tinh thần không khuất phục.

Nhắc đến Ngô Xuân Lam – C4, D5, cũng là nhắc đến một thế hệ dân công hỏa tuyến đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước.

Họ không cần những lời ca ngợi quá lớn.

Chỉ cần thế hệ hôm nay hiểu rằng:

Đằng sau mỗi chiến thắng là biết bao con người thầm lặng.

Và trong những con người thầm lặng ấy, những người dân công hỏa tuyến mãi mãi có một vị trí đáng trân trọng trong lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÔ XUÂN LAM – NGƯỜI DÂN CÔNG HỎA TUYẾN C4, D5 | Câu chuyện thời hoa lửa