Cựu chiến binh

Ngô Xuân Thành

Mưa đầu mùa

Ninh Bình12/05/2026Ngô Xuân Thành (Đoàn xã Yên Cường)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mưa đầu mùa

Mưa Sài Gòn tháng Sáu năm ấy đến thật bất ngờ. Trời đang nắng vàng rực rỡ, chỉ trong chớp mắt đã tối sầm lại. Những hạt mưa lớn nặng trĩu rơi lộp độp trên mái tôn của các hàng quán ven đường. Lan chạy vội dọc con hẻm quen thuộc, balo che đầu, áo đồng phục trắng đã ướt sũng dính sát vào người. Tóc cô rối bù, nước mưa chảy dài trên má, hòa lẫn với vị mặn của mồ hôi.

“Chạy làm gì nữa, ướt hết rồi còn gì!”

Một giọng nói trầm ấm vang lên ngay bên tai cô. Chiếc ô đen rộng suddenly che kín lấy đầu Lan. Cô ngẩng lên, bắt gặp đôi mắt Minh – lớp trưởng lớp 11A1. Cậu đứng cao hơn cô một cái đầu, vai rộng, mái tóc ướt mưa bết lại. Minh thường ngồi bàn cuối lớp, ít nói, hay vẽ nguệch ngoạc gì đó trong cuốn sổ tay. Lan chưa bao giờ nghĩ mình sẽ đứng sát cậu đến vậy.

Họ trú dưới mái hiên của một quán nước ven đường. Mùi bánh mì nướng và cà phê sữa nóng thoang thoảng trong không khí ẩm ướt. Minh gập chiếc ô lại, lộ ra nan ô đã gãy một bên. Cậu cười nhẹ, đưa cho Lan chiếc khăn tay màu xám cũ kỹ.

“ Lau tóc đi, không thì cảm lạnh bây giờ.”

Lan nhận khăn, mặt hơi đỏ. “Cảm ơn cậu… Mà sao cậu lại có ô sẵn vậy?”

Minh nhún vai: “Thói quen. Mỗi mùa mưa là mình mang theo. Ngồi đây một chút đi, mưa to quá.”

Họ ngồi trên hai chiếc ghế nhựa cũ kỹ. Quán chỉ có vài vị khách trú mưa. Minh gọi hai que kem đậu xanh. Kem tan nhanh vì nóng, họ phải ăn vội. Trong lúc đó, Minh kể về giấc mơ của mình. Cậu muốn thi vào Đại học Bách Khoa, trở thành kỹ sư cầu đường. “Mình thích xây những cây cầu nối hai bờ. Để người ta không phải lội nước mỗi mùa mưa như hôm nay,” cậu nói và cười.

Lan cười khúc khích, giọng nhẹ nhàng: “Còn mình chỉ muốn làm giáo viên văn thôi. Dạy học sinh đọc thơ, viết văn, và kể cho các em nghe rằng… tình yêu đôi khi cũng đến bất chợt như cơn mưa này.”

Cô nói xong thì ngại ngùng cúi xuống. Minh im lặng nhìn cô một lúc lâu. Ánh mắt cậu dịu dàng lạ thường.

Mưa dần tạnh. Những giọt nước vẫn còn rơi lất phất từ lá me già hai bên đường. Minh dắt chiếc xe đạp cũ ra. “Để mình chở về cho. Đường trơn, đi bộ ướt thêm.”

Lan ngồi sau, hai tay giữ nhẹ vào yên xe. Minh đạp chậm rãi, chiếc ô gãy một nan vẫn được cậu cầm nghiêng che cho cô. Gió mát lạnh thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và hoa sữa thoang thoảng. Suốt quãng đường về, họ không nói nhiều, chỉ thi thoảng Minh hỏi thăm lớp học hay bài tập. Nhưng trong lòng Lan, một cảm giác lạ lùng đang len lỏi – ấm áp và ngọt ngào.

Từ hôm ấy, mỗi khi trời bắt đầu chuyển mưa, Lan vô thức nhìn ra cửa sổ lớp. Cô mong thấy bóng Minh xuất hiện với chiếc ô đen quen thuộc. Có những chiều, cậu cố tình chờ cô ở cổng trường. Có những chiều, họ cùng trú mưa ở quán nước cũ và chia que kem. Dần dần, những câu chuyện về cầu đường và những trang văn thơ cứ nối dài.

Tình đầu của Lan giống hệt cơn mưa đầu mùa: đến thật đột ngột, ướt át cả tâm hồn, nhưng cũng dịu dàng và trong trẻo đến khó quên. Dù sau này mỗi người một ngả, mỗi lần Sài Gòn mưa tháng Sáu, Lan vẫn mỉm cười nhớ về chiếc ô đen gãy một nan và chàng lớp trưởng ít nói năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn