Ngọc Hân 5C TH Cải Đan: Ông nội - người lính đầy tự hào của em
Bài viết ngắn kể về ông Lê Văn Ba, là ông nội của bạn Lê Ngọc Hân, người đã từng tham gia chống quân Bôn bốt.
Ông của em tên là Lê Văn Ba – đã từng tham gia chống quân Bôn bốt. Là một người con quê Hà Nội, ông từ nhỏ đã mang lòng căm thù giặc. Hơn 20 tuổi, ông mang lòng quyết tâm ra chiến trường đầy khắc nghiệt. Trước lúc đi, ông chỉ dặn bà một câu: “Bao giờ đất nước hòa bình tôi về!”
Ông vẫn thường nói: “Nếu vẫn còn một kẻ địch trên mảnh đất này, thì ta vẫn còn ở trên chiến trường này”. Giữa núi rừng bạc ngàn, ông em đã cùng các đồng đội tham gia các trận đánh du kích, góp phần bảo vệ căn cứ cách mạng. Nơi chiến trường, đầy rẫy khó khăn, người con trai ấy vẫn luôn cố gắng từng ngày để bảo vệ mảnh đất quê hương. Những cuộc hành quân dài hàng tháng trời với chiếc ba lô nặng tới 40 kg trên vai. Còn phải băng qua những dốc cao dựng đứng, các vực sâu thăm thẳm. Ông còn kể rằng: Hồi ấy, vật tư thiếu thốn, thuốc men thì khan hiếm. Có các cuộc phẫu thuật được thực hiện ngay trên chiến trường, chả có dụng cụ chuyên nghiệp hay thuốc gây mê chuyên dụng, mà chỉ có một ý chí và tinh thần thép để vượt qua nỗi đau. Câu chuyện ông kể làm em nhớ đến hình ảnh trong bộ phim Mưa đỏ mà em đã từng xem, thật khốc liệt và đáng sợ biết chừng nào.
Hàng ngày, ông sống trong lằn ranh sinh tử và nỗi nhớ nhà, nhớ vợ. Bà em kể: Ngày nào bà cũng chỉ biết cầu mong ông cho sống sót trở về. Hồi ấy, bà nhớ ông nhiều lắm! Nhưng cũng chỉ biết nhớ mà thôi. Thư gửi đi cả năm không thấy hồi đáp. Chiến trường khốc liệt, cũng chẳng biết hỏi thăm tin tức từ ai.
Tuy chiến trường khó khăn là vậy, nhưng ông đã giữ được lời hứa với bà. Hôm nào ông cũng kể cho chúng em về những chuyện đợt ông tham gia chiến tranh. Ông luôn dặn em phải biết quý trọng cuộc sống hiện tại vì biết bao nhiêu mạng người đã gục xuống để đánh đối lấy hòa bình. Khoảng thời gian ở chiến trường là điều mà ông em chắc chắn không thể quên.



