Khác

NGỌC HUỆ: “BÔNG HUỆ TRẮNG” BẤT TỬ GIỮA ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN

Trần Đặng Mỹ Hoa

Ninh Bình14/08/2026xã Kiến Hưng (xã Kiến Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÔ GÁI CẦM BÚT GIỮA “TÚI BOM” TRƯỜNG SƠN

Sau đó, Ngọc Huệ được chuyển sang Ban Tuyên huấn Đoàn 559, trở thành phóng viên của Báo Trường Sơn.

Từ đây, cây bút trở thành “vũ khí” của cô.

Nhưng để có được những bài viết chân thực, Ngọc Huệ không ngồi trong một căn phòng an toàn chờ tin tức.

Cô đi đến những nơi ác liệt nhất.

Cô gặp những người lính lái xe, công binh, pháo binh; tìm đến các trọng điểm bị đánh phá để ghi lại câu chuyện của những con người đang ngày đêm giữ mạch đường Trường Sơn.

Từ những trận địa pháo cao xạ ở Tha Mê, La Trọng, cô ghi lại cuộc sống và chiến đấu của đồng đội.

Một nữ phóng viên trẻ giữa chiến trường, vừa học nghề báo, vừa làm nhiệm vụ trong điều kiện thiếu thốn đủ bề.

Có thời điểm, cô phải tự sửa từng lỗi in, gánh từng bó báo gửi theo các chuyến xe ra tuyến đầu.

Nhưng Ngọc Huệ không chỉ được đồng đội nhớ đến bởi những bài viết.

Cô có giọng hát hay, yêu văn nghệ và đặc biệt giỏi cờ tướng. Người phụ nữ trẻ ấy từng khiến cả những sĩ quan chỉ huy và chuyên gia nước ngoài phải nể phục trước khả năng chơi cờ của mình.

Một cô gái có cả tương lai rộng mở phía trước.

Nhưng chiến tranh đã không cho cô cơ hội bước tiếp.

💥

BUỔI SÁNG ĐỊNH MỆNH Ở KA TỐC

Khoảng 6 giờ sáng ngày 20/12/1968, trong lúc cùng đơn vị vượt qua trọng điểm Ka Tốc, dưới khu vực đỉnh Pu Khao, tai họa bất ngờ ập đến.

Ngọc Huệ vướng phải một quả mìn còn sót lại sau những trận đánh phá trước đó.

Cô hy sinh khi mới 22 tuổi.

Tuổi 22 – cái tuổi mà một người con gái bình thường có thể đang nghĩ về giảng đường, công việc, tình yêu và một tương lai phía trước.

Nhưng Ngọc Huệ đã nằm lại giữa Trường Sơn.

Những di vật cuối cùng của cô khiến đồng đội không khỏi nghẹn ngào: chiếc máy ảnh bị hất văng và cuốn sổ công tác với những trang bản thảo còn dang dở.

Chỉ vài ngày trước khi hy sinh, cô còn viết thư về gia đình báo một tin vui: cô chuẩn bị được ra quân để đi học tại Liên Xô.

Một giấc mơ tưởng như đã ở rất gần.

Nhưng rồi tất cả dừng lại giữa đại ngàn.

🕊️

BÀI THƠ ĐƯỢC CHÔN CÙNG NGƯỜI NỮ PHÓNG VIÊN

Đồng đội đau đớn đưa Ngọc Huệ về trạm xá tiền phương.

Trong giờ phút tiễn biệt, nhà thơ Trọng Khoát đã viết bài thơ dành cho cô.

Bài thơ được đặt vào một lọ penicillin rồi chôn cùng thi hài Ngọc Huệ tại địa đạo Ăng Khăm, như một lời tiễn đưa người đồng đội trẻ.

Nhưng chiến tranh vẫn tiếp tục.

Bom đạn, đặc biệt những trận B-52, đã cày xới vùng đất ấy.

Phần mộ của Ngọc Huệ sau đó bị thất lạc.

Cho đến hôm nay, gia đình và đồng đội vẫn đau đáu mong muốn tìm lại nơi cô đã nằm xuống.

🇻🇳

22 TUỔI – MỘT ĐỜI NGƯỜI, MỘT MÙA HOA KHÔNG TẮT

Ngọc Huệ đã không kịp trở thành một sinh viên đại học.

Cũng không kịp trở thành một nhà báo trưởng thành.

Không kịp đặt chân đến Liên Xô như dự định.

Không kịp trở về quê nhà sau ngày chiến thắng.

Nhưng cô đã để lại những điều lớn hơn cả những dự định của một đời người.

Đó là những trang viết được tạo nên giữa bom đạn.

Là những câu chuyện về đồng đội được lưu lại bằng chiếc máy ảnh.

Là tuổi thanh xuân gửi lại trên tuyến đường Trường Sơn.

Và là một sự hy sinh mà nhiều thập niên sau, người ta vẫn nhắc đến với sự trân trọng.

Phạm Thị Ngọc Huệ – cô gái Ninh Bình, nữ thanh niên xung phong, nhà báo và liệt sĩ – đã nằm lại khi mới 22 tuổi.

Giữa đại ngàn Trường Sơn năm ấy, một bông huệ trắng đã không thể trở về.

Nhưng nếu ký ức về những người đã hy sinh vẫn còn được nhắc nhớ, thì có lẽ bông hoa ấy chưa bao giờ thực sự tàn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌC HUỆ: “BÔNG HUỆ TRẮNG” BẤT TỬ GIỮA ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa