Ngòi bút "Sóng Hồng" và vũ khí thơ ca giữa làn đạn
Không chỉ là một nhà chính trị, nhà quân sự sừng sỏ, đồng chí Trường Chinh còn là một nhà văn hóa lớn, một nhà thơ chiến sĩ với bút danh đầy lãng mạn: Sóng Hồng. Đối với ông, nghệ thuật không thể tách rời chính trị, và thơ ca chính là một thứ hỏa lực mạnh mẽ để cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân và dân ta.
Giữa những đêm đông lạnh giá ở chiến khu độc lập, bên ánh đèn dầu tù mù và tiếng súng gầm rú vọng lại từ xa, ông vẫn miệt mài đặt bút viết nên những vần thơ đanh thép nhưng tràn đầy tinh thần lạc quan cách mạng. Trong bài thơ "Là thi sĩ", ông dõng dạc tuyên bố tuyên ngôn nghệ thuật của mình:
"Nếu chịu tình là chiến sĩ quân tông
Thì thi sĩ cũng phải là chiến sĩ
Dùng ngòi bút làm đòn xoay chế độ
Mỗi vần thơ một phát súng trừ gian!"
Những bài thơ của "Sóng Hồng" nhanh chóng được chép tay, truyền đi khắp các mặt trận, trở thành liều thuốc tinh thần vô giá giúp các chiến sĩ vượt qua đói nghèo, bệnh tật, kiên cường bám trụ trận địa cho đến ngày thắng lợi cuối cùng. Ông đã chứng minh cho kẻ thù thấy rằng, một tấc lòng chính nghĩa và một ngòi bút thông tuệ có sức mạnh bẻ gãy mọi xích xiềng bạo lực.



