Ngồi Giữa Sân Để Đất Nhớ Mặt
Quảng Trị ngày đó không có đêm yên.
Bom rơi quen đến mức người ta phân biệt được tiếng nổ:
bom xa thì ngủ, bom gần thì ngồi dậy, bom ngay trên đầu thì lặng im.
Ở Triệu Phong có một ông lão.
Mỗi khi nghe máy bay, ông không xuống hầm.
Ông kéo chiếu ra giữa sân, ngồi đó, lưng thẳng, mắt nhìn trời.
Con cháu hỏi sao không sợ.
Ông nói:
“Xuống hay không, Trời gọi thì cũng đi. Ngồi đây cho đất nhớ mặt.”
Một đêm, ông không đứng dậy nữa.
Sáng ra, người làng chôn ông ngay mé vườn.
Vì đi đâu cũng là đất bom.


