NGÔI LÀNG THÁI BÌNH CHE CHỞ GIAO LIÊN – KÝ ỨC NGƯỜI GIÀ VỀ NHỮNG ĐÊM KHÔNG NGỦ
Câu chuyện tái hiện ký ức của người dân một ngôi làng ở Thái Bình (nay thuộc tỉnh Hưng Yên) từng che giấu cán bộ giao liên vượt qua vùng địch. Không chỉ một cá nhân, mà cả làng cùng giữ bí mật, cùng chấp nhận hiểm nguy để bảo vệ mạch máu liên lạc của cách mạng.
Ở tuổi ngoài chín mươi, ông Nguyễn Văn Kính nói chậm, nhưng trí nhớ về những năm chiến tranh thì vẫn rõ ràng đến từng chi tiết. Với ông, làng quê không chỉ là nơi sinh sống, mà là một pháo đài im lặng.
Những năm cuối thập niên 1960, vùng ông Kính sống nằm trên tuyến giao liên quan trọng. Ban ngày, làng vẫn cày cấy. Ban đêm, cán bộ qua lại.
Không nhà nào được biết hết. Nhưng nhà nào cũng biết đủ để không hỏi.
Ông Kính khi ấy là tráng niên, được giao canh gác. Mỗi đêm, ông ngồi bên bờ ao, giả vờ câu cá, thực chất là quan sát động tĩnh.
“Nghe tiếng chó sủa cũng giật mình.”
Nếu bị lộ, cả làng có thể bị trả thù. Nhưng không ai chùn bước.
Sau chiến tranh, nhiều cán bộ giao liên quay lại tìm làng cũ. Có người sống, có người chỉ gửi lời qua thư.
Báo và Phát thanh, Truyền hình Nghệ An từng gọi đó là “những pháo đài không tường” – nơi dân làng bằng tình người đã che chở cho cách mạng.
Giờ đây, lớp trẻ chỉ thấy làng quê yên bình. Nhưng ông Kính biết:
Mỗi tấc đất làng từng chứa đựng một bí mật sống còn của lịch sử.



