Ngôi mộ không tên
Tôi từng chôn một đồng đội mà không biết tên thật. Chỉ biết anh em gọi anh là “Anh Lộc”.
Chúng tôi khắc lên miếng gỗ: “Đồng chí Lộc”.
Sau này tôi đi tìm lại, rừng đã đổi khác. Tôi đứng giữa những thân cây lớn, không biết đâu là nơi.
Tôi thắp nhang, nói: “Anh ở đâu cũng được, miễn là yên.”
Ngôi mộ không tên ấy nằm trong lòng tôi suốt đời.


