NGÔI NHÀ CỦA NHỮNG “ĐỨA CON” KHÔNG BAO GIỜ VỀ
Người ta thường nói, hạnh phúc nhất của người phụ nữ là được thấy con cái khôn lớn, trưởng thành. Nhưng với mẹ Thứ, hạnh phúc ấy là 1 điều xa xỉ. Mẹ có 12 người con (11 con trai và 1 con gái), nhưng lịch sử nghiệt ngã đã buộc mẹ phải thực hiện 1 sứ mệnh phi thường: Chín lần tiễn con lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc.
BẢN TRƯỜNG CA VỀ SỰ HY SINH VÔ HẠN
1/ Chín lần tiễn con đi, mười một lần nhận tin dữ
Người ta thường nói, hạnh phúc nhất của người phụ nữ là được thấy con cái khôn lớn, trưởng thành. Nhưng với mẹ Thứ, hạnh phúc ấy là 1 điều xa xỉ. Mẹ có 12 người con (11 con trai và 1 con gái), nhưng lịch sử nghiệt ngã đã buộc mẹ phải thực hiện 1 sứ mệnh phi thường: Chín lần tiễn con lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Mỗi lần tiễn 1 người con đi, là 1 lần mẹ giấu nỗi lo vào trong những nếp nhăn hằn sâu trên trán. Để rồi, chín lần hy vọng là chín lần mẹ nhận về mảnh giấy báo tử lạnh lùng. Có nỗi đau nào xé tâm can hơn thế? Có sự mất mát nào lớn lao hơn khi người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh? Nhưng không chỉ có chín người con trai, cả người con rể và đứa cháu ngoại yêu quý cũng lần lượt ngã xuống.
Mười một người thân yêu nhất đã hóa thành mây trắng, hóa thành phù sa bồi đắp cho dải đất hình chữ S. Nếu nỗi đau có thể đong đếm thì nước mắt của mẹ Thứ đã chảy thành dòng sông thu, vừa mang nỗi sầu vạn cổ. Thế nhưng, giữa sự tàn khốc của định mệnh, mẹ không gục ngã. Mẹ đã nén nỗi đau vào đất, biến nó thành sức mạnh để tiếp tục trở thành điểm tựa cho những người con khác của đất nước.
Chú thích ảnh:
MẸ NGUYỄN THI THỨ (1904 – 2010)
“Sống mãi” cùng non sông
NGÔI NHÀ CỦA NHỮNG “ĐỨA CON” KHÔNG BAO GIỜ VỀ
2/ Ngôi nhà của những “đứa con” không bao giờ về
Khu vườn của mẹ ở xã Điện Thắng Trung (Điện Bàn, Quảng Nam) không chỉ có cây trái, mà còn có những “pháo đài lòng dân”. Dưới gốc cây, dưới hiên nhà là 5 hầm bí mật mà mẹ và người con gái duy nhất đã bí mật đào để nuôi giấu cán bộ. Giữa vòng vây của kẻ thù, nơi mà tiếng giày đinh và họng súng đen ngỏm của giặc luôn chực chờ, mẹ vẫn bình thản canh giữ giấc ngủ cho bộ đội.
Mẹ Thứ không chỉ là mẹ của chín người liệt sĩ, mẹ là mẹ của cả 1 đoàn quân. Đêm đêm, mẹ thắp ngọn đèn dầu bên cửa sổ như một tín hiệu dẫn đường cho các chiến sĩ. Bát cơm của mẹ lúc nào cũng sẵn sàng, dù đó là cơm độn ngô, độn sắn nhưng nồng đượm tình mẫu tử. Hình ảnh mẹ ngồi bên mâm cơm với nhiều bộ bát đũa vây quanh đã trở thành 1 chi tiết nghệ thuật đầy ám ảnh. Mẹ dọn bát đũa ra như 1 nghi lễ của tình yêu: mẹ tin rằng các con chưa bao giờ mất, các anh chỉ đang đi đâu đó thật xa và sẽ trở về bất cứ lúc nào khi nghe tiếng gọi của mẹ. Những bát cơm trắng ấy chính là nhịp cầu kết nối giữa người sống và người đã khuất, giữa hiện tại hòa bình và quá khứ đỏ lửa.
Dòng chữ chân trang: CHÍN KHÚC CƠM CHIỀU, CHÍN KHÚC RUỘT ĐAU.



