Ngôi nhà không bao giờ khóa cửa
Ngôi nhà không bao giờ khóa cửa
Bà cụ Mùi ở một làng ven sông thuộc tỉnh Thái Bình có một thói quen suốt hai mươi năm chiến tranh: ngôi nhà của bà không bao giờ cài then, dù là giữa đêm khuya. Bà bảo: "Để con tôi có về giữa đêm thì không phải đứng đợi ngoài sân tội nghiệp". Đêm nào bà cũng thắp một ngọn đèn dầu đặt bên cửa sổ, soi sáng con đường mòn dẫn vào nhà.
Mỗi khi nghe tiếng bước chân người lạ qua ngõ, bà lại vội vàng chạy ra nhìn, để rồi lại lẳng lặng quay vào với tiếng thở dài. Con trai bà không về, anh đã nằm lại tại chiến trường miền Trung, nhưng tình yêu và niềm tin của người mẹ vẫn cháy sáng như ngọn đèn dầu ấy. Ngôi nhà không khóa cửa của bà Mùi là minh chứng cho một tấm lòng hậu phương bao la, luôn rộng mở đón chờ những người con thân yêu trở về từ cõi chết.



