Cựu Thanh niên xung phong

Ngôi Nhà Không Có Tiếng Cười

Cả xóm gọi nhà bà Sáu là “nhà không tiếng cười”. Ba người con trai bà đều ra trận, và không ai trở về. Trong chiến tranh, nhà bà là trạm trú quân. Bà nấu ăn, giặt đồ, vá áo cho bộ đội như chăm sóc chính con mình. Ngày hòa bình, bộ đội không còn ghé. Nhà bà trống trải. Nhưng mỗi chiều, bà vẫn nấu thêm một nồi cơm, đặt bốn cái bát. Người ta hỏi, bà chỉ nói: “Lỡ tụi nó về mà không có cơm thì sao.”

Quảng Trị03/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cả xóm gọi nhà bà Sáu là “nhà không tiếng cười”. Ba người con trai bà đều ra trận, và không ai trở về. Trong chiến tranh, nhà bà là trạm trú quân. Bà nấu ăn, giặt đồ, vá áo cho bộ đội như chăm sóc chính con mình.

Ngày hòa bình, bộ đội không còn ghé. Nhà bà trống trải. Nhưng mỗi chiều, bà vẫn nấu thêm một nồi cơm, đặt bốn cái bát. Người ta hỏi, bà chỉ nói: “Lỡ tụi nó về mà không có cơm thì sao.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn