Bài viết

NGÔI NHÀ KHÔNG CÒN AI Ở

Phú Thọ15/12/2025Phạm Thị MInh Phương (xã Tam Đảo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà nằm ở rìa thị trấn, tường đá rêu phong, mái ngói sập một góc. Trước chiến tranh, nơi ấy từng có tiếng trẻ con chạy quanh sân. Khi anh Thành cùng tổ tiến vào, ngôi nhà chỉ còn lại sự im lặng và mùi ẩm mốc của đồ đạc bỏ quên.

Nhiệm vụ của họ là chặn một mũi tiến công đang men theo đường cũ xuyên thị trấn. Không đủ lực để phản kích trực diện, họ buộc phải tận dụng những gì còn sót lại—những ngôi nhà trống, những bức tường đổ, những khung cửa không cánh.

Anh Thành chọn ngôi nhà ấy làm điểm bám. Không phải vì nó chắc chắn nhất, mà vì từ tầng áp mái còn nguyên, có thể quan sát con đường cong phía trước. Anh chia tổ thành hai nhóm: một giữ tầng dưới, một bám mái. Không ai thích chiến đấu trong nhà dân, dù đã bỏ hoang. Nhưng chiến tranh không hỏi ý kiến ai.

Phát súng đầu tiên vang lên khi bóng người xuất hiện cuối con đường. Anh Thành không bắn ngay. Anh chờ. Chờ cho đến khi chắc chắn hướng tiến quân đã rõ. Khi tiếng giày dẫm lên đá vụn vang lên dồn dập hơn, anh mới ra hiệu nổ súng.

Đạn xuyên qua khung cửa vỡ, bụi đá tung lên. Tiếng súng trong không gian hẹp vang chát, dội vào tai. Anh Thành cảm thấy từng nhịp bắn như đập thẳng vào lồng ngực. Không có sương, không có rừng để che. Mọi thứ trần trụi, gần gũi đến khó chịu.

Một quả đạn bắn trả làm vỡ bức tường phía trái. Gạch đá rơi xuống, kéo theo một mảng trần. Anh Thành hét lệnh đổi vị trí. Đồng đội rút lui trong gang tấc. Nếu chậm vài giây, cả mảng mái có thể đã sập.

Họ lùi vào căn phòng từng là bếp. Trên tường còn vết khói đen của bếp củi cũ. Anh Thành thoáng nhìn thấy một cái bát sứ mẻ đặt lật úp trên kệ. Khoảnh khắc ấy khiến tay anh chùng lại. Đây từng là nhà của ai đó. Và bây giờ, nó là chiến hào.

Anh cắn răng, dập tắt ý nghĩ đó. Trong chiến đấu, do dự là nguy hiểm. Anh ra hiệu đánh tạt sườn, bắn cầm chân rồi rút dần qua lối sau. Họ không được phép cố giữ. Mục tiêu chỉ là làm chậm bước tiến của đối phương.

Khi rút qua sân sau, một đồng đội bị thương ở chân, ngã xuống. Anh Thành quay lại ngay. Đạn bắn sượt qua tường. Anh kéo người đó lên, đặt súng vào tay anh ta, rồi cùng lùi. Mỗi bước lùi là một lần nghe rõ hơi thở gấp gáp của cả hai.

Ra khỏi ngôi nhà, họ tản vào những lối nhỏ giữa các bức tường đổ. Tiếng súng thưa dần. Đối phương không truy sâu—họ đã bị chậm lại đúng như dự kiến.

Khi an toàn, anh Thành quay đầu nhìn lại. Ngôi nhà im lìm, thêm vài vết đạn mới trên tường. Anh không thấy nhẹ nhõm. Anh chỉ thấy nặng.

Đêm đó, trong nơi trú tạm, anh lau súng rất lâu. Đồng đội hỏi: “Anh có hối hận không?” Anh lắc đầu. “Không. Nhưng tôi nhớ.”

Sau chiến tranh, anh Thành từng quay lại thị trấn. Ngôi nhà ấy đã không còn. Người ta xây mới, cao hơn, sạch hơn. Không ai biết nơi đó từng là một điểm bám trong một buổi chiều đầy đạn.

Anh đứng rất lâu, rồi đi. Anh hiểu rằng, có những trận đánh không để lại dấu vết trên bản đồ, nhưng để lại dấu rất sâu trong người lính—nhất là khi chiến tranh đi ngang qua những gì vốn thuộc về đời sống bình thường.

Với anh, ngôi nhà không còn ai ở ấy là lời nhắc thầm lặng rằng: chiến tranh không chỉ phá hủy bằng bom đạn, mà còn bằng việc buộc con người phải biến những nơi để sống thành nơi để chiến đấu. Và người lính, dù có vững vàng đến đâu, cũng không thể hoàn toàn vô cảm trước điều đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn