Bài viết

Ngôi nhà không quạnh vắng của người Anh hùng

Ninh Bình24/04/2026Đoàn cơ sở Sở Y tế tỉnh Ninh Bình (Đoàn cơ sở Sở Y tế tỉnh Ninh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cách đó không xa, ở khu dân cư bên cạnh, là ngôi nhà của chị Quách Thị Loan, người vợ của Liệt sĩ - AHLLVT Ngô Văn Nhỡ. Ngôi nhà được khánh thành ngày 30/04/2005.

Vừa bước vào nhà, đập vào mắt mọi người trước tiên là bức tượng đồng của Liệt sĩ Ngô Văn Nhỡ đặt trang trọng dưới tấm bằng Anh hùng LLVTND. Ngay cạnh đó là chiếc xắc cốt da, kỷ vật của anh để lại.

Ngôi nhà nằm ngay cạnh con đường làng mới rải bê tông, phía sau là một khu vườn rộng với rất nhiều cây cối.

Khách đến vừa mới yên vị, chị đã mang ra một rổ chuối đãi khách. Những quả chuối to nần nẫn như cổ tay chứng tỏ đất ở đây rất tốt và người trồng cũng rất mát tay chăm bón.

Chị Quách Thị Loan năm nay đã ngoài tuổi 70, tóc đã bạc trắng nhưng vẫn vương vấn nét đẹp thời xuân sắc. Ngồi hỏi chuyện chị, chị kể rành rẽ từng kỷ niệm nhỏ nhất về người chồng thân yêu của mình.

Có lẽ, do thời gian gần nhau quá ít nên với chị, mỗi khoảnh khắc được gần nhau cho đến giờ vẫn như mới hôm qua và trở thành kỷ niệm không bao giờ phai mờ trong tâm trí.

Thì đấy, anh chị cưới nhau tháng 9 năm 1973, ở nhà vài ngày anh lại vào chiến trường rồi hi sinh ngày 30 tháng 4 năm 1975.

May sao, có hơn 1 tháng chị theo xe đơn vị lặn lội vào Quảng Trị thăm anh. Tính chi ly, anh chị chỉ được gần nhau chừng 2 tháng là cùng.

Cũng thật may, chuyến đi "liều lĩnh" vào miền đất lửa Quảng Trị thăm chồng năm ấy đã đem lại cho anh chị món quà vô giá - cậu con trai Ngô Văn Việt đã ra đời tháng 3 năm 1975, khi anh còn đang rong ruổi trên khắp chiến trường miền Duyên Hải.

Chị kể với giọng đầy tự hào: "Cháu nó ở Gia Lâm nhưng hay về thăm tôi lắm. Nhất là từ ngày dịch giã đến nay, cháu về tham gia xây dựng một số công trình ở địa phương. Hôm nay, nó cũng về đấy! Hình như nó đem mấy cái ghế đá về tặng cho làng thì phải".

Có tiếng chào xởi lởi ngoài sân. Thì ra mấy bà hàng xóm sang chơi. Chị Loan khoe:

"Ở một mình nhưng cũng không buồn lắm. Làng quê giờ người trẻ đi hết, còn lại toàn người già. Thế là xong việc nhà, mấy bà lại đến thăm nhau, chuyện trò đủ thứ. Các bác, các chú thím trong nhà cũng thường qua lại hỏi thăm. Chị còn tham gia câu lạc bộ thơ Hương Quê nên cũng vui lắm".

Đúng lúc ấy, Ngô Văn Việt cũng về tới nhà. Nhìn gương mặt cương nghị của con trai người anh hùng, những người lính cũ của anh tưởng như Tiểu đoàn trưởng của mình đang ngồi trước mặt. Đúng là "giỏ nhà ai, quai nhà ấy!".

Chiều đã xuống. Đã đến lúc phải ra về. Những người lính cũ của Tiểu đoàn trưởng xe tăng Ngô Văn Nhỡ xin phép tạ từ.

Lúc chia tay, họ chỉ biết hướng về nơi ba ngôi mộ liệt sĩ cầu chúc các anh yên nghỉ cõi vĩnh hằng. Những người thân và đồng đội không bao giờ quên các anh!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn