Ngôi nhà nhỏ ở Tam Điệp và tiếng còi báo động
Chúng tôi đến Tam Điệp để gặp bà Hường – một người dân từng sống qua những năm bom đạn.
Ngôi nhà bà đã được xây lại, nhưng bà vẫn giữ lại chiếc còi báo động cũ.
“Ngày đó, cứ nghe còi là chạy,” bà kể.
Bà nhớ như in những lần cả xóm ùa xuống hầm trú ẩn. Trẻ con khóc, người lớn dỗ dành, tất cả chen chúc trong không gian chật hẹp.
“Có hôm đang ăn cơm, chưa kịp nuốt đã phải chạy.”
Chúng tôi hỏi: “Bà có quen với điều đó không?”
Bà lắc đầu:
“Không bao giờ quen được. Chỉ là phải chấp nhận.”
Sau mỗi lần bom ngừng, mọi người lại lên khỏi hầm, tiếp tục cuộc sống.
“Nhà sập thì dựng lại. Ruộng bị bom cày thì làm lại.”
Bà nhìn chúng tôi:
“Các cháu bây giờ chắc khó tưởng tượng.”
Chúng tôi im lặng. Bởi có những điều chỉ khi nghe trực tiếp, mới cảm nhận được.


