Ngôi nhà tranh và ký ức tuổi thơ
Trong những lần sưu tầm tư liệu về tuổi thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh, có một hình ảnh luôn khiến tôi xúc động: ngôi nhà tranh giản dị ở làng Sen, quê nội Kim Liên. Ngôi nhà ấy không lớn, chẳng có đồ đạc sang trọng. Mái tranh đơn sơ, những vật dụng trong nhà cũng hết sức mộc mạc. Nhưng chính nơi bình dị ấy đã lưu giữ biết bao kỉ niệm tuổi thơ của cậu bé Nguyễn Sinh Cung.

Trong những lần sưu tầm tư liệu về tuổi thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh, có một hình ảnh luôn khiến tôi xúc động: ngôi nhà tranh giản dị ở làng Sen, quê nội Kim Liên.
Ngôi nhà ấy không lớn, chẳng có đồ đạc sang trọng. Mái tranh đơn sơ, những vật dụng trong nhà cũng hết sức mộc mạc. Nhưng chính nơi bình dị ấy đã lưu giữ biết bao kỉ niệm tuổi thơ của cậu bé Nguyễn Sinh Cung.
Tôi hình dung những buổi sớm mai, khi ánh nắng nhẹ len qua mái nhà, cậu bé Cung đã thức dậy để học bài. Trong không gian yên tĩnh của làng quê, tiếng đọc sách hòa cùng tiếng gió, tiếng chim và âm thanh quen thuộc của cuộc sống thôn quê. Những trang sách đầu đời đã mở ra trước mắt cậu một thế giới rộng lớn.
Nhưng tuổi thơ của Cung không chỉ có sách vở. Cậu còn được sống gần gũi với bà con làng xóm, nhìn thấy cảnh người dân làm lụng vất vả, nghe những câu chuyện về cuộc sống và quê hương. Những điều tưởng như rất bình thường ấy đã âm thầm nuôi dưỡng trong cậu lòng yêu thương con người.
Ngôi nhà tranh cũng là nơi cậu được nghe cha – cụ Nguyễn Sinh Sắc – dạy những bài học đầu tiên về cách làm người. Cha dạy các con phải biết sống ngay thẳng, chăm học, thương người nghèo và không được quên cội nguồn. Những lời dạy ấy theo Nguyễn Sinh Cung suốt chặng đường trưởng thành.
Mỗi khi nhìn lại ngôi nhà tranh giản dị ấy, tôi không chỉ thấy một mái nhà của quá khứ. Tôi thấy cả một tuổi thơ trong trẻo của một cậu bé xứ Nghệ; thấy những bài học đầu đời, những tình cảm gia đình và tình yêu quê hương đã góp phần tạo nên một nhân cách lớn.
Có lẽ chính vì thế mà ngôi nhà nhỏ ấy, dù đơn sơ, lại mang một ý nghĩa thật lớn lao. Từ nơi đây, những ước mơ đầu tiên đã được nuôi dưỡng. Và từ một mái nhà tranh giữa làng quê Kim Liên, cậu bé Nguyễn Sinh Cung đã từng bước trưởng thành, để sau này trở thành người dành trọn cuộc đời cho dân tộc và đất nước.
Đứng trước ngôi nhà hôm nay, tôi càng cảm nhận rõ một điều: những kí ức tuổi thơ dù giản dị vẫn có thể trở thành hành trang theo con người suốt cả cuộc đời.



