Ngời sáng những tấm gương Anh hùng của quê hương Đất Tổ
Ngời sáng những tấm gương Anh hùng của quê hương Đất Tổ
Xuất thân từ những thanh niên chân lấm tay bùn, vốn chỉ quen với cày cuốc trên ruộng vườn trung du, khi Tổ quốc lâm nguy, lớp lớp thanh niên trai tráng Đất Tổ đã lên đường nhập ngũ cùng với cả nước làm nên những chiến thắng vang dội, bảo vệ vững chắc độc lập tự do của dân tộc. Như vàng trong lửa, đối mặt với hiểm nguy nơi chiến trường ác liệt, tinh thần dũng cảm, quật cường, mưu trí, sáng tạo của nhiều người con Đất Tổ đã phát huy cao độ, làm nên những chiến công xuất sắc được Đảng, Nhà nước ghi nhận, trao tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Nhân kỷ niệm 74 năm Cách mạng tháng Tám và Quốc khánh 2/9 (1945-2019), Báo Phú Thọ trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc 5 Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân - 5 tấm gương sáng, niềm tự hào của Đảng bộ, chính quyền và người dân Phú Thọ…

Anh hùng LLVTND Nguyễn Hữu Quyền.
Người cắm cờ trên cao điểm 689
Hơn 50 năm trôi qua, tuổi đời cũng đã “xưa nay hiếm”, nhưng trong tâm thức của cựu chiến binh (CCB), Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Hữu Quyền (ở khu 5, xã Phù Ninh, huyện Phù Ninh) - nguyên chỉ huy trận đánh cao điểm 689, vào ngày 7/7/1968, trận cuối cùng giải phóng Khe Sanh, Hướng Hóa vẫn chưa bao giờ phai nhạt.
Ngày đến Khe Sanh, CCB Nguyễn Hữu Quyền tròn 23 tuổi được biên chế vào Tiểu đội 8, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 246, Quân khu Việt Bắc (nay là Quân khu 1). Thời điểm đó, cao điểm 689, có ý nghĩa cực kỳ quan trọng, khống chế toàn bộ tập đoàn cứ điểm như sân bay Tà Cơn, thị trấn Khe Sanh... Nếu mất 689 là mất tất cả, vì thế, lực lượng Mỹ ở đây được tăng cường tối đa về vũ khí và quân số lên đến 1.200 quân với sự yểm trợ tối đa của pháo và hai căn cứ kế cận là điểm cao 845 và 832. “Đơn vị tôi đảm nhiệm hướng chiến đấu chủ yếu của Tiểu đoàn tiến công cứ điểm 689. Trong lịch sử, lần đầu tiên Trung đoàn 246 dùng bộ binh đánh tập kích”, Anh hùng Nguyễn Hữu Quyền kể.
Ngày 7/7/1968, ông được Tiểu đoàn và Trung đoàn giao nhiệm vụ chỉ huy lực lượng cơ động của Tiểu đoàn tập kích tiêu diệt địch và cắm cờ Quyết thắng lên Sở chỉ huy của địch tại cao điểm 689. Ông nhớ lại: “13h ngày 7/7/1968 tôi được lệnh cùng Đại đội phó Nguyễn Văn Bình và Trung đội trưởng Nguyễn Hồng Quang có mặt tại chỉ huy Tiểu đoàn để nhận nhiệm vụ gấp. Trước tình hình cấp bách, cấp trên giao cho tôi trọng trách là Đại đội phó chỉ huy trận đánh. Hai đồng chí Đại đội phó và Trung đội trưởng cùng đi hỗ trợ tác chiến và làm công tác chính trị. Trung đội của tôi được trang bị thêm cối 82, ĐKZ, súng máy 12 ly 7, tổ công binh, tổ cáng thương. Biên chế giữ nguyên 3 tiểu đội 7, 8 và 9; tổng quân số của Trung đội có hơn 50 cán bộ, chiến sĩ”.
“Trước khi kết thúc giao nhiệm vụ đồng chí Tiểu đoàn trưởng giao cho tôi lá cờ Quyết thắng và một đèn pin mới. Đồng chí nhắc tôi khi nào cắm được cờ lên trên Sở chỉ huy Mỹ tại cao điểm 689 thì bấm đèn pin quay 3 vòng báo hiệu để Tiểu đoàn và Trung đoàn biết”- ông Quyền nói thêm.
Thời điểm chuẩn bị cho trận đánh quyết định, tuyến hàng rào điện tử của địch đã được ta mở từ ngày 28/6, gồm 9 hàng rào, mỗi tuyến cách nhau 5m. Mọi công tác chuẩn bị xong, đúng 20h ngày 7/7/1968 trung đội bắt đầu xuất kích, vượt qua nhiều bãi trống, qua suối, đồng thời phải tránh pháo cối của địch sau khi máy bay địch thả pháo sáng, khoảng 24h trung đội của ông mới vào đến hàng rào thứ nhất, vượt qua hàng rào, ông dẫn tiểu đội 7 tiến sát lô cốt, với cách đánh táo bạo, bất ngờ, cả trung đội hiệp đồng tác chiến, dũng mãnh dùng bộc phá, lựu dạn, đánh chiếm giao thông hào, diệt điểm hỏa, các ổ đề kháng các nhà bạt. Địch chống cự quyết liệt nhưng không cản được sức tấn công của quân ta. Ông chỉ huy tiểu đội 7 chiến đấu tiến sát vào chỉ huy sở của Mỹ, nhanh chóng dập tắt ổ trung liên và cầm cờ xông lên cắm lên nóc hầm chỉ huy của Mỹ tại cao điểm 689. Sau khoảng 40 phút chiến đấu, 3 tiểu đội của Trung đội do ông chỉ huy đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tiêu diệt địch trên điểm cao 689. Cho đến 6h sáng 8/7/1968 Trung đội của ông làm chủ hoàn toàn điểm cao và đưa hỏa lực 12 ly 7 lên cao điểm trực tiếp bắn máy bay. Ngày 9/7, Khe Sanh, Hướng Hóa sạch bóng quân thù.
Suốt những ngày sau đó, Đài Tiếng nói Việt Nam liên tục phát đi bản tin thắng trận: “Hoan hô các dũng sĩ trên cao điểm 689, cả nước ôm hôn các dũng sĩ trên cao điểm”. Từ trận đánh đó và tham gia một số trận đánh sau này giành thắng lợi, ngày 20/12/1969 ông vinh dự được Nhà nước phong tặng Anh Hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Năm 1992, ông nghỉ hưu với hàm Trung tá nhưng mỗi khi nhắc đến trận đánh Khe Sanh lịch sử trong ký ức của người lính già không bao giờ quên những ngày tháng cùng đồng đội. Những trận giữ chốt, những trận đánh tập kích tiêu diệt lính thủy đánh bộ Mỹ. Ôn lại kỷ niệm về thời khắc hào hùng đánh thắng trận Khe Sanh, Quảng Trị, ông bùi ngùi tưởng nhớ những đồng đội đã ngã xuống trong trận đánh có ý nghĩa lịch sử lớn lao trong cuộc kháng chiến chống Mỹ của quân dân ta. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng niềm tự hào được đứng trong đội ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam cùng những kỷ niệm về một thời hào hùng vẫn vẹn nguyên trong ký ức vị Trung tá - Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.

Anh hùng LLVTND Nguyễn Xước Hiện bên cháu nội.
“Chiến đấu thì phải xông lên hoàn thành nhiệm vụ”
TRONG trận Cheo Reo nổi tiếng Chiến dịch Tây Nguyên mùa xuân năm 1975 lịch sử, có người con vùng công giáo nghèo Phượng Vĩ, huyện Cẩm Khê Nguyễn Xước Hiện đã dũng cảm bắn 5 quả đạn B41 làm cháy 4 xe tăng M48 và 1 xe M113, tiêu diệt 20 tên địch, bắt sống 10 tên khác. Nói về chiến công hiển hách này người lính già cười bình thản: “Ai chả như mình, xác định chiến đấu thì phải xông lên mà hoàn thành nhiệm vụ!
Ông Hiện tường thuật lại cho chúng tôi về trận đánh Cheo Reo ghi dấu tên tuổi ông: Ngày 10/3/1975, ta giải phóng Buôn Ma Thuột. Tổng thống chính quyền Sài Gòn Nguyễn Văn Thiệu ra lệnh rút khỏi Tây Nguyên, co cụm về đồng bằng duyên hải. Ngay sau đó, toàn bộ lực lượng còn lại của quân địch ở Tây Nguyên, chủ yếu là quân đoàn 2 tháo chạy, hình thành một đạo quân lớn rút về Tuy Hòa theo Đường số 7 qua Cheo Reo. Theo lệnh cấp trên, Trung đoàn 64 và Trung đoàn 48 của sư đoàn 320 phải nhanh chóng tiếp cận và bao vây toàn bộ Cheo Reo để chặn đường rút lui của địch. Suốt một đêm vượt qua núi đá hiểm trở và gần chục km đường rừng, sáng 18/3/1975, Đại đội 3, Tiểu đoàn 7 được lệnh chốt chặn tại cầu Cây Sung, phía Nam Cheo Reo. Lúc này, đoạn Đường số 7 từ cầu Sông Bờ đến cầu Cây Sung dài 4km tập trung hàng trăm xe thiết giáp và hàng chục nghìn lính địch cùng hàng trăm xe quân sự đang hành quân. Do bị Tiểu đoàn 9 của Trung đoàn 64 đánh vào đội hình trên cầu Sông Bờ, hàng chục xe tăng và thiết giáp mở đường máu điên cuồng bắn phá và rút chạy Đại đội 3 của tôi chốt chặn tại cầu Cây Sung quyết không cho địch chạy thoát về phía biển Tuy Hòa. Phía địch đã tổ chức nhiều đợt tấn công với hàng nghìn lính cùng hàng chục xe tăng tràn vào trận địa Đại đội 3. Lúc này, Đại đội có 44 tay súng AK, 8 khẩu B40 và 2 khẩu B41. Cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt. Tiểu đội trưởng là tôi dẫn 3 chiến sĩ mới lần đầu ra trận chặn xe tăng địch. Trong buổi sáng 19/3 đáng nhớ ấy, tôi dùng khẩu B41 bắn 5 quả đạn đều trúng mục tiêu, làm 4 xe tăng M48 của địch bốc cháy, 1 chiếc xe M113 chở đầy lính lao xuống sông. Sau khi hết đạn B41, tôi dùng súng AK của một đồng đội đã hy sinh tiêu diệt bộ binh địch, đuổi chúng ra tận bờ sông Ba. Đến chiều 19/3, tôi đã tiêu diệt 20 tên và bắt sống tại trận 10 tên địch. Suốt một ngày đánh địch, cơm không kịp ăn, nước bi đông cạn khô, mặt mũi đen sạm khói súng, Đại đội 3 của chúng tôi tiêu diệt hàng trăm tên địch và tiêu diệt hơn 10 xe tăng tại cầu Cây Sung. Ý đồ rút về duyên hải của quân đoàn 2 địch bị phá sản hoàn toàn.
Kể xong câu chuyện về trận đánh, ông Hiện tự hào khoe: Sau trận này tôi được công nhận danh hiệu Dũng sĩ diệt xe cơ giới cấp Ưu tú, Dũng sĩ diệt địch cấp Ưu tú, được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Nhì. Những ngày sau, tôi cùng đơn vị đánh vào thị xã Củng Sơn, Phú Túc và ngày 1/4/1975 tiến công địch ở Hòn Một, Tuy Hòa. Tại đây, tôi bị trúng mảnh pháo vào đầu nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội cho đến trận đánh cuối cùng của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Hơn một năm nay, ông Hiện vui lắm, bệnh tật trong người như đỡ hẳn. Sau bao năm tháng lầm lũi trong nghi kỵ của không ít người, tháng 4/2018, ông được Đảng, Nhà nước tặng danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân.



