Anh hùng Lực lượng vũ trang

"Ngôi sao băng mang hình cánh én" – Phút cảm tử chấn động bầu trời của phi công Vũ Xuân Thiều

Đêm 28/12/1972, khi hai quả tên lửa phóng ra không đủ để hạ gục ngay chiếc "Pháo đài bay" B-52 khổng lồ, phi công Vũ Xuân Thiều đã đưa ra một quyết định chấn động: Tăng tốc, lao thẳng chiếc MiG-21 của mình vào kẻ thù để bảo vệ bầu trời Hà Nội.

Ninh Bình21/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1972, cả bầu trời Hà Nội quặn thắt trong những trận rải thảm bom điên cuồng của đế quốc Mỹ. Chiến dịch "Linebacker II" mang theo những chiếc siêu pháo đài bay B-52 khổng lồ với âm mưu đưa miền Bắc Việt Nam "trở về thời kỳ đồ đá". Giữa những ngày tháng đau thương và bi tráng tột cùng ấy, có những người lính phòng không, không quân đã cất cánh mang theo lời thề sinh tử với Thủ đô. Trong đó, sự hy sinh của Trung úy phi công Vũ Xuân Thiều là một vệt sáng chói lọi và bi hùng nhất.

Vũ Xuân Thiều sinh ra trong một gia đình trí thức, lớn lên giữa những con phố cổ Hà Nội êm đềm. Chàng thanh niên thư sinh mang trong mình tình yêu mãnh liệt với bầu trời quê hương đã tình nguyện nhập ngũ, trở thành phi công lái tiêm kích MiG-21. Trong những đêm Hà Nội chìm trong biển lửa, chứng kiến cảnh B-52 tàn phá Bệnh viện Bạch Mai, khu phố Khâm Thiên, trái tim người lính trẻ như rỉ máu. Trước khi cất cánh vào đêm định mệnh, anh từng quả quyết với đồng đội: "Nếu bắn mà B-52 không rơi, tôi sẽ lao thẳng máy bay vào nó!".

Và lời thề ấy không phải là một câu nói suông.

Đêm ngày 28 tháng 12 năm 1972, Vũ Xuân Thiều nhận lệnh xuất kích từ sân bay dã chiến. Được Sở chỉ huy dẫn đường, chiếc MiG-21 của anh xé gió lao đi trong đêm tối, hướng về vùng trời Sơn La để chặn đánh một tốp B-52 đang tiến vào Hà Nội. Vượt qua hàng rào tiêm kích F-4 bảo vệ dày đặc của địch, Thiều phát hiện ra mục tiêu. Chiếc B-52 to lớn lù lù hiện ra như một bóng ma khổng lồ.

Để chắc chắn tiêu diệt mục tiêu, Vũ Xuân Thiều đã mưu trí áp sát kẻ thù ở cự ly rất gần, bất chấp nguy hiểm. Anh xiết cò, phóng liên tiếp hai quả tên lửa không đối không. Tên lửa trúng đích, nhưng chiếc B-52 với thiết kế quá khổng lồ và sức chịu đựng trâu bò đã không bốc cháy rơi ngay lập tức. Nó vẫn tiếp tục gầm rú lết về phía trước.

Trong khoảnh khắc sinh tử tính bằng phần trăm giây, khi đạn đã cạn, nhiên liệu đang vơi dần, và kẻ thù vẫn có nguy cơ trút bom xuống đầu nhân dân, Vũ Xuân Thiều đã đưa ra một quyết định làm chấn động lịch sử Không quân Việt Nam.

Qua bộ đàm, Sở chỉ huy nghe được giọng nói dõng dạc và rành rọt cuối cùng của anh: "Thăng Long! Thăng Long! B-52 chưa rơi. Tôi xin quyết tiêu diệt mục tiêu!".

Ngay lập tức, anh đẩy cần gạt, tăng tốc độ chiếc MiG-21 lên mức tối đa, biến thân mình và cỗ máy chiến đấu thành một quả tên lửa thứ ba. Chiếc én bạc lao vút đi, đâm thẳng vào khối thép khổng lồ của kẻ thù. Một quầng lửa chói lòa bùng lên, sáng rực cả một vùng trời đêm Sơn La. Chiếc B-52 nổ tung, vỡ vụn thành hàng nghìn mảnh khét lẹt rơi lả tả xuống núi rừng. Và trong quầng lửa bi tráng ấy, người con ưu tú của Hà Nội cũng đã vĩnh viễn hóa thân vào mây trắng ở tuổi 27 rực rỡ nhất.

Xác chiếc B-52 và chiếc MiG-21 nằm trộn lẫn vào nhau trên sườn núi. Khi đồng đội tìm đến hiện trường, không ai cầm được nước mắt trước sự hy sinh quá đỗi oanh liệt của anh.

Hành động cảm tử của Vũ Xuân Thiều không phải là sự cuồng tín, mà là tận cùng của tình yêu Tổ quốc và khát vọng bảo vệ sinh mạng cho hàng vạn đồng bào dưới mặt đất. Trên bầu trời đêm tháng 12 năm ấy, Vũ Xuân Thiều đã rực sáng như một ngôi sao băng vĩ đại. Ngôi sao ấy dẫu chỉ lóe lên trong chốc lát, nhưng ánh sáng của nó đã trở thành vĩnh cửu, soi đường cho những thế hệ thanh niên Việt Nam hiểu được cái giá máu xương của bầu trời tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn