Bài viết

NGÔI SAO GIỮA RỪNG CHIẾN KHU Đ

Đây là câu chuyện về người chiến sĩ trẻ Trần Văn Nam – một người con của quê hương Đồng Nai đã anh dũng hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Qua lời kể của cựu chiến binh Nguyễn Văn Lợi, hình ảnh người chiến sĩ trẻ hiện lên như một ngôi sao sáng giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, mang theo khát vọng hòa bình và lòng yêu nước mãnh liệt.

Đồng Nai09/06/2026Nguyễn Duy Phước (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã hơn năm mươi năm kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến đấu ở Chiến khu Đ, ông Nguyễn Văn Lợi vẫn nhớ như in hình ảnh người đồng đội thân thiết của mình – anh Trần Văn Nam.

Năm ấy, Nam vừa tròn hai mươi tuổi. Anh quê ở một vùng quê nghèo của Đồng Nai. Gia đình đông anh em, cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng khi Tổ quốc cần, Nam đã tình nguyện lên đường nhập ngũ.

Ông Lợi kể:

"Nam là người ít nói nhưng rất gan dạ. Trong đơn vị, ai cũng quý mến vì cậu ấy luôn nghĩ cho đồng đội trước tiên."

Những năm 1972 - 1974, chiến sự ở miền Đông Nam Bộ diễn ra vô cùng ác liệt. Máy bay địch liên tục ném bom xuống các căn cứ cách mạng. Bộ đội phải sống trong hầm hào, thiếu thốn đủ bề.

Một đêm mưa lớn, đơn vị của Nam nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực và thuốc men vào căn cứ. Đây là nhiệm vụ đặc biệt quan trọng vì phía trước còn nhiều thương binh đang chờ cứu chữa.

Đoàn người âm thầm băng rừng trong màn đêm. Khi còn cách căn cứ không xa thì bất ngờ bị địch phát hiện.

Tiếng súng nổ vang giữa núi rừng.

Địch từ nhiều hướng bao vây khiến đơn vị rơi vào tình thế nguy hiểm.

Trong lúc đó, Nam phát hiện một đồng đội bị thương nặng không thể di chuyển. Không chút đắn đo, anh quay lại cõng người đồng đội trên lưng tìm đường thoát khỏi vòng vây.

Suốt quãng đường dài dưới làn đạn, Nam vừa dìu đồng đội vừa động viên:

"Cố lên đồng chí! Chúng ta nhất định sẽ về được căn cứ."

Khi chỉ còn cách nơi an toàn một đoạn ngắn, một loạt đạn bất ngờ bắn tới.

Nam đã lấy thân mình che cho người đồng đội.

Người đồng đội được cứu sống.

Còn Nam mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng già của Chiến khu Đ khi tuổi đời mới đôi mươi.

Ông Lợi nghẹn ngào nhớ lại:

"Hôm ấy chúng tôi ai cũng khóc. Nam ra đi khi còn quá trẻ. Nhưng chính sự hy sinh của cậu ấy đã cứu sống đồng đội và bảo vệ nhiệm vụ của đơn vị."

Sau ngày đất nước thống nhất, người đồng đội được Nam cứu sống đã trở về thăm gia đình anh. Trước bàn thờ người liệt sĩ trẻ, ông lặng lẽ thắp nén nhang và nói:

"Tôi còn sống đến hôm nay là nhờ sự hy sinh của Nam."

Nhiều năm đã trôi qua.

Những cánh rừng chiến khu ngày nào giờ đã xanh tươi trở lại. Những con đường mới mở rộng, những ngôi trường mới mọc lên trên vùng đất từng bị bom đạn tàn phá.

Nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa, hình ảnh người chiến sĩ trẻ Trần Văn Nam vẫn luôn sống mãi như một ngôi sao sáng giữa bầu trời lịch sử dân tộc.

Ông Lợi thường căn dặn thế hệ trẻ:

"Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương của biết bao người. Các cháu hãy sống thật tốt, học tập thật tốt để xứng đáng với những người đã hy sinh vì Tổ quốc."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn