Ngôi sao nhỏ trong hộp bút
Ngôi sao nhỏ trong hộp bút
Thu – bạn ngồi cạnh tôi – có thói quen gấp sao giấy. Mỗi tiết học, cô lại lén gấp một hai cái rồi bỏ vào hộp bút trong suốt.
Một ngày, tôi hỏi: “Cậu gấp nhiều vậy để làm gì?” Thu cười: “Mỗi ngôi sao là một điều ước. Khi nào đủ 1.000 cái thì điều ước sẽ thành.”
Tôi tò mò nên đếm thử. Hộp bút đã gần 800 ngôi sao. Khi đếm xong, Thu nói nhỏ: “Điều ước của tớ là… đậu vào trường mơ ước cùng người tớ quý.”
Tôi không dám hỏi người đó là ai, nhưng lòng có chút lạ. Đến ngày cuối cấp, Thu đưa hộp sao đã đầy đủ 1.000 ngôi: “Tớ tặng cậu. Điều ước của tớ không cần thực hiện nữa.”
Tôi mở nắp hộp, thấy một ngôi sao màu đỏ duy nhất nằm giữa vô số ngôi sao trắng, kèm dòng chữ: “Người tớ quý — là cậu.”
Ngôi sao ấy đến giờ vẫn sáng trong ký ức tôi, dù chỉ là một mảnh giấy nhỏ.


