NGÔI SAO TRÊN VÕNG
NGÔI SAO TRÊN VÕNG
Đêm Trường Sơn yên tĩnh lạ thường sau nhiều ngày bom ngừng rơi. Anh Lộc nằm trên chiếc võng mắc giữa hai thân cây lớn, mắt nhìn lên bầu trời đầy sao.
Những người lính trẻ thường có thói quen đếm sao mỗi khi nhớ nhà.
Anh Lộc cũng vậy.
Anh bảo ở quê mình, mỗi tối em gái anh thường ra sân ngồi nhìn trời cùng anh.
“Không biết giờ nó có còn đếm sao không,” anh khẽ nói.
Gió rừng thổi nhẹ làm chiếc võng đung đưa.
Xa xa vẫn còn tiếng côn trùng rả rích.
Trong khoảnh khắc hiếm hoi bình yên ấy, ai cũng nghĩ về quê nhà.
Nhưng chiến tranh chưa bao giờ thực sự ngủ yên.
Nửa đêm, tiếng còi báo động vang lên.
Máy bay địch lại xuất hiện.
Cả khu rừng sáng rực bởi pháo sáng và bom lửa.
Mọi người nhanh chóng rời võng lao xuống hầm trú ẩn.
Riêng anh Lộc quay lại vì nghe tiếng gọi cứu thương từ phía sau.
Một chiến sĩ trẻ bị thương chưa kịp chạy.
Anh cõng đồng đội lao qua khu rừng đang rung chuyển vì bom đạn.
Người lính trẻ sống sót.
Còn anh Lộc mãi mãi nằm lại dưới bầu trời đầy sao năm ấy.
Sau này, người chiến sĩ được anh cứu mỗi lần nhìn trời đêm đều nhớ đến anh.
Bởi giữa chiến tranh khốc liệt, đã từng có một người lính trẻ mang theo cả bầu trời quê hương trong ánh mắt mình.


