NGÔI SAO TUỔI MƯỜI SÁU GIỮA BẦU TRỜI RỰC LỬA
"Có những lứa tuổi mười lăm, mười sáu đã sớm hóa thành bất tử. Ngày 7 tháng 3 năm 1969, dải đất quê hương oằn mình trong bom đạn đã ôm vào lòng người chiến sĩ giao liên trẻ tuổi Ngô Đắc Duân (sinh năm 1953). Sự hy sinh của người thiếu niên ấy ở tuổi 16 rực rỡ nhất đã trở thành một vì sao sáng ngời, minh chứng cho một thế hệ 'tuổi nhỏ chí lớn', sẵn sàng lấy máu đào tô thắm lá cờ Tổ quốc..."
Mùa xuân năm 1969, sau những trận đánh vang dội của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân, kẻ thù điên cuồng phản kích, trút hàng ngàn tấn bom đạn xuống các tuyến đường dây liên lạc của ta. Trận địa ngày ấy là những cánh rừng trụi lá, khét lẹt mùi thuốc súng và hố bom cày xới.
Giữa chảo lửa ấy, có một người lính giao liên dáng người nhỏ thó nhưng vô cùng thoăn thoắt. Đó là Ngô Đắc Duân, cậu bé sinh năm 1953. Tuổi 16, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa ở nơi hậu phương yên bình còn đang cắp sách tới trường, thì Duân đã khoác lên mình chiếc áo bà ba màu đất, làm nhiệm vụ dẫn đường cho các cánh quân chủ lực và vận chuyển tài liệu mật xuyên qua những tọa độ chết. Ở đơn vị, các chú, các anh lớn tuổi thường xoa đầu gọi cậu là "Sóc nhỏ", bởi sự gan dạ và mưu trí hiếm thấy ở một cậu bé xấp xỉ tuổi trăng tròn.
Sáng ngày 7 tháng 3 năm 1969, tổ giao liên của Duân nhận nhiệm vụ hỏa tốc: dẫn đường cho một đơn vị bộ đội chủ lực bám nắm địa bàn, chuẩn bị cho trận đánh rạng sáng hôm sau. Địa hình hiểm trở, sương mù dày đặc. Duân đi đầu, đôi mắt tinh anh quét từng bụi cây, ngọn cỏ.
Khi đoàn quân vừa tiến vào một hẻm núi hẹp, linh tính của một người giao liên dạn rẽ bỗng mách bảo cậu điều chẳng lành. Một cành cây gãy gập bất thường, một vài dấu giày đinh còn mới in hằn trên nền đất ẩm. Địch đã phục kích đón lõng phía trước với hỏa lực mạnh!
Nếu đơn vị tiếp tục tiến lên, toàn bộ đội hình sẽ lọt vào ổ phục kích. Không có thời gian để truyền lệnh lùi lại. Bằng một sự dứt khoát phi thường của tuổi 16, Ngô Đắc Duân lao nhanh ra khỏi bụi rậm, hướng mũi súng về phía tảng đá nơi địch đang ẩn nấp, siết cò và hét lớn: “Có phục kích! Các đồng chí tản ra!”
Tiếng súng AK của cậu thiếu niên xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sáng. Bị lộ đội hình, địch hoảng hốt nã đạn xối xả về phía Duân. Nhờ tiếng súng báo động và sự thu hút hỏa lực của cậu, đơn vị bộ đội phía sau lập tức tản ra, nhanh chóng triển khai đội hình chiến đấu và đánh bật ổ phục kích của địch.
Nhưng khi trận chiến kết thúc, "Sóc nhỏ" đã không thể đứng dậy nữa. Một viên đạn thù đã xuyên qua lồng ngực người giao liên trẻ tuổi. Cậu nằm đó, tay vẫn nắm chặt khẩu súng, gương mặt thanh thản như đang chìm vào một giấc ngủ sâu giữa đại ngàn. Ngày 7 tháng 3 năm 1969, Ngô Đắc Duân đã gửi lại tuổi 16 đẹp nhất của đời người cho non sông.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, máu của cậu đã hòa vào đất, nuôi dưỡng những mầm xanh hòa bình. Câu chuyện về người thiếu niên anh hùng ấy mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, thắp sáng lý tưởng cho những thế hệ thanh niên nối tiếp trên chặng đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.



