NGÔI TRƯỜNG MANG TÊN NỮ ANH HÙNG – BÙI THỊ XUÂN

Có những lần cùng chồng đưa các con đến trường, tôi cứ hay đứng lại nhìn khoảng sân trường một lúc lâu. Ngôi trường Tiểu học Bùi Thị Xuân này nằm ngay cạnh con đường quen thuộc sát bên nhà tôi, hằng ngày chỉ cần bước chân ra ngõ là đã nhìn thấy dáng vẻ thân thương của trường rồi.
Chính vì thế mà trường có một ý nghĩa thật sự đặc biệt với gia đình tôi. Ngày xưa, đây chính là nơi chồng tôi từng theo học suốt những năm cấp 1, và bây giờ, lại là nơi chứng kiến con chúng tôi khôn lớn từng ngày. Sự trùng hợp đó, cùng với việc trường nằm sát vách nhà, nhiều khi làm tôi thấy bồi hồi và thân thuộc lắm. Mỗi lần nhìn con chạy nhảy trên sân, chồng tôi lại hay kể về mấy kỷ niệm ngày xưa của anh. Đúng là có những ký ức tưởng đã quên, nhưng chỉ cần về đúng nơi là mọi thứ lại ùa về y nguyên. Hồi nhỏ đi học, thính thoảng tôi nghe tên trường Bùi Thị Xuân thì chỉ biết đó là một cái tên thôi. Nhưng khi lớn lên, hiểu hơn về lịch sử, tôi mới dần biết thêm về người nữ tướng kiệt xuất của nghĩa quân Tây Sơn.
Nữ anh hùng - Bùi Thị Xuân, Bà sinh năm 1752 và hy sinh năm 1974. Dù cuộc đời trải qua nhiều thăng trầm bão táp, Dù sống trong thời “hoa lửa” đầy khó khăn, bà vẫn luôn mạnh mẽ, dũng cảm và hết lòng vì đất nước. Tinh thần kiên trung, dũng cảm của bà vẫn mãi là niềm tự hào lớn lao. Nghĩ vậy, tôi lại thấy tự hào biết bao khi con mình được học dưới mái trường mang tên một người anh hùng như thế.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Thấm thoát mà đã 5 năm trôi qua. Suốt 5 năm cấp 1, ngôi trường sát bên nhà này đã gắn bó với con không biết bao nhiêu kỷ niệm. Mỗi sáng nghe tiếng trống trường rộn rã vang lên bên tai, tôi lại chuẩn bị đưa con sang lớp. Năm năm trôi qua với biết bao nhiêu buổi sáng tinh khôi, những hàng cây xanh mát nơi con vui chơi cùng bạn bè giờ đã trở nên quá đỗi quen thuộc với cả nhà.
Mấy hôm trước, tiếng trống bế giảng vang lên cũng là lúc con và các bạn khối lớp 5 chính thức tốt nghiệp. Mới ngày nào các con còn dự lễ khai giảng, giờ đã tới bế giảng và ra trường, cảm xúc thật bồi hồi khó tả. Giờ đang là kỳ nghỉ hè, sân trường trở nên yên ắng lạ thường. Đi qua đi lại con đường hằng ngày cạnh nhà, nhìn vào trong thấy không còn tiếng cười đùa rộn rã, không còn bóng dáng những chiếc áo trắng, khăn quàng đỏ chạy nhảy dưới nắng, tự nhiên lòng tôi thấy bâng khuâng lạ. Trường xưa đứng đó như lặng lẽ nghỉ ngơi sau một chuyến đò dài. Nhìn ngôi trường trong những ngày hè vắng lặng, tự nhiên lòng tôi thấy xúc động, vừa mừng vì con đã lớn, lại vừa nhớ những ngày đón đưa suốt 5 năm qua. Cảm ơn các thầy cô đã rất tận tụy dìu dắt con từ những ngày đầu bỡ ngỡ.
Với gia đình tôi, trường Bùi Thị Xuân không chỉ là nơi con đến học chữ, không chỉ là ngôi trường thân thương trên con đường sát cạnh nhà, mà còn là nơi lưu giữ ký ức tuổi thơ của cả hai thế hệ - của bố và giờ là của con. Mai này khi lên cấp 2, con sẽ bước vào một môi trường mới, gặp thầy cô mới và bạn bè mới. Nhưng tôi tin chắc rằng, những kỷ niệm đẹp đẽ và sự tự hào dưới mái trường tiểu học này sẽ luôn là hành trang quý giá theo con suốt chặng đường dài phía trước.


