Ngọn Bói Tre Hồi Hương Và Nụ Cười Của Vị Chủ Soái
Vũ Quỳnh Anh

Bên ngoài chân thành Đông Quan, gió đông thổi hanh hao qua dải sông Hồng cuồn cuộn sóng. Những người lính Minh tay run rẩy ôm lấy bao lương thực vừa được phía nghĩa quân Lam Sơn trao tận tay. Trong mắt họ, không còn là sự hống hách của kẻ đi xâm lược năm nào, mà chỉ còn là sự kinh ngạc lẫn biết ơn tột cùng trước sự sống vừa được ban rải ngay tại nơi họ từng gieo rắc đau thương. Vương Thông bước ra khỏi cổng thành, cúi đầu trước vị chủ soái áo vải Lê Lợi – người mà chỉ mới vài tháng trước giặc còn coi là mối họa lớn nhất.
Đứng trên cao quan sát hàng nghìn cỗ thuyền và ngựa chiến đang được gấp rút sửa sang trao trả cho quân thù, Lê Lợi mỉm cười thanh thản. Nhiều tướng sĩ dưới quyền vẫn chưa nguôi ngoai nỗi hận gia đình bị thảm sát năm xưa, nhưng nhìn ánh mắt nghẹn ngào của những người mẹ, người vợ phương Bắc đang ngóng đợi con em họ trở về, vị chủ soái hiểu rằng: lấy máu trả máu chỉ gieo thêm oán thù muôn đời. Việc ban phát lương thảo, mở đường sống cho kẻ bại trận không phải là sự yếu mềm, mà là tình thương bao la của một dân tộc chính nghĩa. Những đoàn thuyền từ từ rời bến mang theo tàn quân Minh trở về quê nhà, mang theo cả câu chuyện về tấm lòng bao dung cao cả của vị vua Đại Việt đến tận biên thùy xa xôi.



