Ngọn Bút Không Khuất Phục
Tác giả: Nhữ Vũ Khánh Linh
Khi đôi mắt không còn nhìn thấy ánh sáng, Nguyễn Đình Chiểu vẫn tiếp tục viết. Và khi đất nước rơi vào cảnh chiến tranh, ngòi bút của ông không đứng ngoài cuộc.
Nguyễn Đình Chiểu sinh năm 1822, quê gốc ở Gia Định. Ông từng theo học và chuẩn bị thi cử, nhưng năm 1849, trên đường về chịu tang mẹ, ông bị bệnh rồi mù cả hai mắt.
Không thể tiếp tục con đường khoa cử, Nguyễn Đình Chiểu chuyển sang dạy học và làm thuốc. Nhưng những biến động của đất nước sau khi thực dân Pháp xâm lược Nam Kỳ đã đưa thơ văn của ông sang một hướng khác.
Năm 1861, nghĩa quân Cần Giuộc tập kích quân Pháp. Những người nông dân vốn quen với ruộng đồng đã đứng lên chiến đấu. Nguyễn Đình Chiểu xúc động trước sự hy sinh ấy và viết “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc”, một tác phẩm lớn của văn học yêu nước Việt Nam.
Ông cũng để lại Lục Vân Tiên, tác phẩm đề cao những phẩm chất như nghĩa khí, lòng nhân và sự trung thực.
Sau khi Pháp chiếm Gia Định, Nguyễn Đình Chiểu về Ba Tri, Bến Tre, tiếp tục dạy học, bốc thuốc và sáng tác. Dù mù lòa, ông vẫn giữ thái độ kiên định trước thời cuộc.
Nguyễn Đình Chiểu qua đời năm 1888. Di sản ông để lại cho thấy văn chương không chỉ là chuyện của câu chữ. Trong những năm đất nước bị xâm lược, ngòi bút của ông cũng trở thành một cách giữ lấy khí tiết và lòng yêu nước.


