Bài viết

Ngọn chuông Long Đọi Sơn trong mùa lửa

Ninh Bình22/04/2026Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình (Đoàn phường Tiên Sơn - Tỉnh Ninh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên ngọn núi cao thuộc vùng Chùa Long Đọi Sơn, ngôi chùa cổ kính vẫn lặng lẽ soi mình qua bao biến thiên của lịch sử. Những bậc đá rêu phong dẫn lên chùa như lưu giữ dấu chân của biết bao thế hệ, từ những ngày thanh bình cho đến những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.

Năm ấy, khi bom đạn bắt đầu lan đến vùng quê, chùa Long Đọi Sơn không chỉ là nơi thờ tự mà còn trở thành điểm tựa tinh thần cho người dân và bộ đội. Trong số những người thường xuyên lui tới chùa, có anh Trọng – một chiến sĩ trẻ quê ngay dưới chân núi. Mỗi lần hành quân qua đây, anh lại dừng chân, thắp một nén hương, như gửi gắm niềm tin vào sự bình yên cho quê hương.

Một lần, đơn vị của Trọng nhận nhiệm vụ đóng quân gần khu vực núi Đọi. Địch liên tục càn quét, khiến cuộc sống của dân làng trở nên vô cùng khó khăn. Những đêm dài, tiếng bom vọng lại từ xa, ánh lửa đỏ rực phía chân trời. Trong hoàn cảnh ấy, chùa trở thành nơi trú ẩn tạm thời cho nhiều người dân, đặc biệt là người già và trẻ nhỏ.

Sư thầy trụ trì khi đó, dù tuổi đã cao, vẫn lặng lẽ mở rộng cửa chùa, đón mọi người vào. Ông không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng sắp xếp từng chỗ nghỉ, chia sẻ từng bát cháo, từng ngụm nước. Trọng và đồng đội cũng thường xuyên lên chùa giúp đỡ, khi thì chuyển lương thực, khi thì canh gác ban đêm để bảo vệ bà con.

Một đêm, khi tình hình trở nên căng thẳng, địch bất ngờ tiến gần khu vực núi. Cả vùng chìm trong sự lo lắng. Trọng cùng một người đồng chí tên Nam được giao nhiệm vụ cảnh giới phía chân núi. Trong bóng tối, họ nghe rõ từng tiếng động, từng bước chân xa gần. Không ai nói với ai, nhưng cả hai đều hiểu: nếu có chuyện xảy ra, họ phải bảo vệ bằng được nơi này – không chỉ là một ngôi chùa, mà là nơi đang che chở cho bao con người.

Giữa đêm khuya, từ trên chùa vọng xuống một tiếng chuông trầm lắng. Âm thanh ấy lan xa trong không gian tĩnh mịch, không gấp gáp, không hoảng loạn, mà như một lời nhắc nhở: hãy giữ vững niềm tin. Trọng khẽ nhìn Nam, cả hai gật đầu, siết chặt tay súng, lòng bỗng trở nên vững vàng lạ thường.

Đêm ấy trôi qua trong căng thẳng, nhưng rồi bình minh cũng đến. Ánh nắng đầu ngày chiếu xuống mái chùa, làm sáng lên những viên ngói cũ kỹ. Người dân từ trong chùa bước ra, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Trọng ngước nhìn lên đỉnh núi, nơi tiếng chuông vẫn còn vang vọng trong tâm trí anh.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Trọng trở lại thăm chùa Long Đọi Sơn. Con đường lên núi giờ đã dễ đi hơn, nhưng cảm giác trong lòng anh vẫn như ngày nào. Anh đứng lặng trước sân chùa, nghe tiếng chuông ngân vang giữa không gian thanh bình. Bên cạnh anh, Nam – người đồng chí năm xưa – cũng đã có mặt. Họ nhìn nhau, không cần nói nhiều.

“Cậu còn nhớ đêm ấy không?” – Nam khẽ hỏi.

Trọng gật đầu: “Nhớ chứ… tiếng chuông đã giữ chúng mình đứng vững.”

Hai người đàn ông im lặng một lúc lâu. Trước mắt họ, chùa Long Đọi Sơn vẫn đứng đó, bình yên mà vững chãi, như chính tinh thần của những con người đã từng sống, chiến đấu và bảo vệ mảnh đất này.

Và rồi, giữa tiếng chuông ngân dài, họ hiểu rằng: tình đồng chí không chỉ được tôi luyện nơi chiến trường, mà còn được nuôi dưỡng từ những nơi bình dị như ngôi chùa trên núi – nơi lòng yêu nước lặng lẽ cháy lên, bền bỉ như chính ngọn lửa trong tim mỗi con người quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn