Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngọn Cờ Bất Diệt Trên Đồi Him Lam: Chuyện Kể Về Anh Hùng Trần Can

Trời Điện Biên những ngày đầu tháng 3 năm 1954 thường chìm trong một màu xám đục. Cái lạnh cắt da của miền Tây Bắc len lỏi qua từng kẽ lá, từng lớp vải dù quân phục của người chiến sĩ. Đối diện với cái lạnh ấy, là ngọn lửa nung nấu trong lòng những người con đất Việt: quyết tâm giải phóng Điện Biên Phủ – "cối xay thịt" mà quân đội Pháp tự tin tuyên bố là "một pháo đài không thể công phá".

Hưng Yên09/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn Cờ Bất Diệt Trên Đồi Him Lam: Chuyện Kể Về Anh Hùng Trần Can

Trời Điện Biên những ngày đầu tháng 3 năm 1954 thường chìm trong một màu xám đục. Cái lạnh cắt da của miền Tây Bắc len lỏi qua từng kẽ lá, từng lớp vải dù quân phục của người chiến sĩ. Đối diện với cái lạnh ấy, là ngọn lửa nung nấu trong lòng những người con đất Việt: quyết tâm giải phóng Điện Biên Phủ – "cối xay thịt" mà quân đội Pháp tự tin tuyên bố là "một pháo đài không thể công phá".

Trong hàng ngũ những người lính Cụ Hồ ấy, có một người thanh niên trẻ tuổi, dáng người không quá cao lớn, đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu: Trần Can. Anh sinh năm 1930, là người con của đất Sơn Tây (nay thuộc Hà Nội), gia nhập quân đội từ khi còn rất trẻ. Tại thời điểm chiến dịch chuẩn bị bước vào giai đoạn quyết định, Trần Can là Trung đội phó, Đại đội 674, Tiểu đoàn 249, Trung đoàn 174, thuộc Đại đoàn 316.

Anh Can không phải là người lính nổi bật với những chiến công lẫy lừng từ trước, nhưng anh mang trong mình một phẩm chất quý giá của người chiến sĩ: lòng dũng cảm vô song và ý chí kiên cường tuyệt đối. Và lịch sử đã chọn anh để viết nên một trong những trang chói lọi nhất của chiến dịch.

Mệnh lệnh tổng công kích đã được ban ra. Him Lam – cứ điểm tiền tiêu trọng yếu nhất của Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, nằm ở phía Đông Bắc, là cửa ngõ dẫn vào thung lũng Mường Thanh. Đây là mục tiêu đầu tiên, là "trận mở màn" quyết định tinh thần và thế trận toàn bộ chiến dịch. Nếu đánh chiếm được Him Lam, toàn bộ phòng tuyến của Pháp sẽ rạn vỡ.

Bên trong cứ điểm, địch đã bố trí những công sự vững chắc, hỏa lực dày đặc và hệ thống vật cản tinh vi. Chúng tin rằng, với ba cụm phòng ngự kiên cố, Him Lam sẽ chặn đứng được bất kỳ cuộc tấn công nào.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, khi mặt trời bắt đầu lặn sau rặng núi xa, không khí trở nên căng như dây đàn. Những người lính của Trung đoàn 174 im lặng đào hào, luồn dây điện thoại, và kiểm tra lại vũ khí. Trần Can, với vai trò trung đội phó, đi dọc theo chiến hào, ánh mắt anh động viên từng người đồng đội.

Trận đánh này, anh và đồng đội được giao nhiệm vụ đánh thẳng vào cứ điểm số 3, là một trong những cụm đề kháng mạnh nhất. Biết rõ sự ác liệt sắp diễn ra, nhưng trong ánh mắt của Trần Can không hề có sự sợ hãi, chỉ có ngọn lửa quyết tâm cháy rực. Anh nắm chặt khẩu súng và ôm trong lòng một vật thiêng liêng: lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" của đơn vị. Anh hiểu rằng, cắm được lá cờ này lên đồi Him Lam không chỉ là hoàn thành nhiệm vụ mà còn là lời tuyên chiến mạnh mẽ nhất gửi đến kẻ thù, là lời khẳng định chiến thắng trước toàn quân.

Đúng 17 giờ 5 phút ngày 13 tháng 3 năm 1954, tiếng pháo lệnh của ta từ khắp các cao điểm đồng loạt gầm vang, dội xuống Him Lam như một cơn thịnh nộ. Khói lửa trùm kín cả bầu trời. Đây là trận pháo kích dữ dội nhất mà lính Pháp từng phải hứng chịu ở Đông Dương.

Sau đợt pháo mở màn, bộ binh ta xung phong. Nhưng hệ thống phòng thủ của địch kiên cố hơn dự kiến. Cứ điểm số 3 mà Tiểu đoàn 249 tấn công là một thử thách khủng khiếp. Địch dùng hỏa lực bắn chéo cánh sẻ, quét ngang chiến hào. Nhiều đồng đội của Trần Can đã ngã xuống.

Tình thế chiến đấu trở nên khó khăn. Trung đội trưởng Nguyễn Hữu Oanh bị thương nặng. Trần Can không chút nao núng, anh lập tức thay thế chỉ huy. Anh hô vang: "Thà hy sinh chứ quyết không lùi! Quyết tiêu diệt cứ điểm!"

Trần Can dẫn đầu một tổ xung kích, men theo công sự, tìm cách tiêu diệt hỏa điểm địch. Một khẩu đại liên của địch đặt trong lô cốt chính liên tục nhả đạn, làm chậm bước tiến của toàn đơn vị. Không ngần ngại, Trần Can ra lệnh cho đồng đội yểm trợ, rồi tự mình mang theo thủ pháo và bộc phá lao lên.

Anh áp sát lô cốt, ném liên tiếp hai quả thủ pháo để dọn dẹp vòng ngoài, rồi dùng bộc phá đặt vào cửa chính. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, lô cốt địch bị san bằng. Họng đại liên câm bặt. Cửa mở đã được tạo ra.

Sau khi tiêu diệt lô cốt, Trần Can và đồng đội tiếp tục ào lên như vũ bão. Địch chống cự điên cuồng, nhưng tinh thần của những chiến sĩ Việt Minh lúc này đã lên đến đỉnh điểm.

Cụm cứ điểm 3 dần bị khống chế. Lúc này, lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" vẫn cuộn chặt trong lòng anh Can. Nhìn thấy đỉnh cao nhất của cứ điểm, nơi lá cờ ba màu của địch đã bị pháo ta xé tan, anh biết đây chính là giây phút phải làm nên lịch sử.

Trần Can, người đã trải qua nhiều giờ chiến đấu ác liệt, mình đầy bùn đất và vết xước, chạy như bay lên đỉnh đồi. Anh bung lá cờ ra, lá cờ đỏ sao vàng lộng lẫy, kiêu hãnh. Với sức lực cuối cùng, anh dồn hết sức cắm lá cờ vào nơi cao nhất của cứ điểm.

Lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới giữa đêm tối Điện Biên, dưới ánh lửa cháy rực của trận đánh.

Khoảnh khắc đó không chỉ là sự kiện chiến thuật mà còn là một cú sốc tinh thần khủng khiếp đối với quân Pháp và là một liều doping cực mạnh cho quân ta. Tiếng hô vang "Cờ đã cắm! Cờ đã cắm trên Him Lam!" truyền đi khắp các mặt trận, tạo nên một khí thế long trời lở đất.

Chứng kiến lá cờ chiến thắng của mình kiêu hãnh tung bay, Trần Can và đồng đội càng chiến đấu hăng say hơn. Cùng với sự phối hợp tấn công của các đơn vị khác, đến khoảng 23 giờ 30 phút cùng ngày, cứ điểm Him Lam hoàn toàn bị tiêu diệt. Tướng De Castries thất kinh, gọi điện hỏi tình hình chỉ huy cứ điểm, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ.

Thế nhưng, chiến thắng vĩ đại đó đã phải đổi bằng máu.

Sau khi cắm cờ, đơn vị của Trần Can tiếp tục truy quét tàn quân địch và củng cố trận địa. Trong một đợt phản kích cuối cùng của địch, hỏa lực càn quét dữ dội. Trần Can đã anh dũng hy sinh ngay trên đồi Him Lam, ngay sau khi hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình, lúc anh mới chỉ 24 tuổi.

Anh ngã xuống, nhưng lá cờ "Quyết chiến Quyết thắng" mà anh cắm vẫn đứng vững, hiên ngang thách thức bầu trời và kẻ thù. Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên cứ điểm Him Lam đã trở thành biểu tượng đầu tiên của chiến thắng Điện Biên Phủ, tiếp thêm sức mạnh vô bờ bến cho những người lính đang chiến đấu ở các cứ điểm khác như Độc Lập và Bản Kéo.

Sau trận đánh, chiến công của Trần Can được lan truyền khắp các chiến hào. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và được đồng đội ca ngợi là người đã "mở đường vào Điện Biên".

Chiến công của Trần Can tại Him Lam là minh chứng sống động cho câu nói "Người lính cụ Hồ là những người dũng cảm nhất". Anh không chỉ dùng sức mạnh thể chất mà còn dùng sức mạnh tinh thần, ý chí và niềm tin tuyệt đối vào sự nghiệp cách mạng để vượt qua mọi thử thách. Khoảnh khắc anh cắm cờ không chỉ là một hành động quân sự đơn thuần, mà còn là một biểu tượng thiêng liêng về sự hồi sinh của dân tộc, về một Việt Nam độc lập và tự do.

Tên tuổi của anh, cùng với những đồng đội đã ngã xuống trong trận Him Lam, mãi mãi được khắc ghi trong sử sách. Hơn 70 năm đã trôi qua, Điện Biên Phủ nay đã là một thành phố thanh bình, nhưng tiếng vọng của trận đánh mở màn, và hình ảnh lá cờ Trần Can cắm trên đồi Him Lam vẫn là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ hôm nay.

Câu chuyện về Trần Can là một bản anh hùng ca bi tráng, nơi lòng dũng cảm của một người lính đã biến một nhiệm vụ khó khăn thành một chiến thắng lịch sử, khẳng định tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc Quyết sinh". Dù cuộc đời anh ngắn ngủi, nhưng khoảnh khắc lá cờ tung bay trên cứ điểm Him Lam đã trở thành di sản bất tử của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn