Ngọn Cờ Chiến Thắng Của Người Anh Hùng Đất Nghệ
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương
Mùa thu năm 1954, Hà Nội rực rỡ trong sắc đỏ của cờ hoa và niềm vui vỡ òa ngày đón mừng đoàn quân chiến thắng trở về. Giữa dòng người náo nức ấy, có một người lính mang quân phục nhuốm màu sương gió nhưng đôi mắt sáng ngời, ngẩng cao đầu bước đi. Ông chính là Nguyễn Quốc Trị – người con ưu tú của vùng đất cát sỏi Đô Lương, Nghệ An, lúc bấy giờ đang đảm nhiệm cương vị Trung đoàn trưởng Trung đoàn Thủ Đô anh hùng.
Sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, người thanh niên Nguyễn Quốc Trị đã sớm nuôi chí lớn tham gia cách mạng. Trong những năm tháng nếm mật nằm gai của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, ông nổi tiếng là một người chỉ huy dũng cảm, mưu trí và luôn xả thân vì đồng đội. Khi là Đại đội trưởng bộ binh thuộc Trung đoàn 102, Đại đoàn 308, ông đã trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh vang dội, bẻ gãy nhiều cuộc càn quét của địch, góp phần làm nên những chiến công lẫy lừng trên khắp các chiến trường Bắc Bộ. Với những thành tích đặc biệt xuất sắc ấy, ông vinh dự là một trong bảy người đầu tiên được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vào năm 1952.
Nhưng có lẽ, khoảnh khắc thiêng liêng và đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông chính là ngày 10 tháng 10 năm 1954 – ngày Giải phóng Thủ đô. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", Trung đoàn Thủ Đô được vinh dự là đơn vị tiên phong tiến về tiếp quản Hà Nội. Đúng 15 giờ chiều ngày hôm đó, hàng vạn người dân Thủ đô và các lực lượng vũ trang đã tụ hội về sân vận động Cột Cờ để tham dự lễ chào cờ lịch sử.
Trong không khí trang nghiêm và xúc động của buổi lễ, Trung đoàn trưởng Nguyễn Quốc Trị bước ra, mang theo niềm tự hào của hàng triệu đồng bào và chiến sĩ cả nước. Khi tiếng kèn chuẩn bị vang lên, đôi bàn tay rắn rỏi của người anh hùng từng dày dạn trận mạc từ từ kéo lá cờ Tổ quốc lên cao. Dưới bầu trời thu Hà Nội xanh ngắt, lá cờ đỏ sao vàng năm cánh tung bay phần phật trước gió, đánh dấu thời khắc chấm dứt gần một thế kỷ đô hộ của thực dân Pháp, mở ra một kỷ nguyên mới độc lập, tự do cho Thủ đô và đất nước.
Sau ngày tiếp quản, người chiến sĩ ấy lại tiếp tục cống hiến cuộc đời mình cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc trên cương vị Hiệu trưởng Trường Quân chính Quân khu 4. Đến năm 1967, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn ác liệt, Thượng tá Nguyễn Quốc Trị đã anh dũng hy sinh tại quê nhà Nghệ An trong một trận bom oanh tạc của kẻ thù khi đang làm nhiệm vụ.
Dù người anh hùng đã ngã xuống, nhưng câu chuyện về cuộc đời cống hiến trọn vẹn và hình ảnh người Trung đoàn trưởng kiên cường kéo cao ngọn quốc kỳ tại Cột cờ Hà Nội năm xưa vẫn mãi là một mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc. Ông là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần yêu nước, lòng quả cảm của thế hệ cha anh, luôn sống mãi trong lòng người dân xứ Nghệ và toàn thể nhân dân Việt Nam.



