NGỌN CỜ ĐẦU CỦA MẸ ÚT TÍCH
Câu chuyện ghi lại tinh thần đánh giặc kiên cường, dũng cảm của Anh hùng Nguyễn Thị Út (Út Tịch) tại vùng đất Tam Ngãi, Trà Vinh. Dù tay mang thai, tay bồng con nhỏ hay giữa vòng vây đạn lửa của kẻ thù, người mẹ đông con ấy vẫn giữ trọn ý chí sắt đá với câu nói bất tử: "Còn cái lai quần cũng đánh", trở thành biểu tượng quật cường của phụ nữ miền Nam thời hoa lửa.
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Tam Ngãi (huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh) là chiến trường gian lao, nơi đồn bốt địch giăng khắp các ngả đường. Trong bối cảnh ấy, chị Nguyễn Thị Út (tức Út Tịch) nổi lên như một huyền thoại của lực lượng du kích địa phương.
Sinh ra trong một gia đình đi làm thuê nghèo khó, từng chịu nhiều áp bức từ thời thơ ấu, chị Út sớm giác ngộ cách mạng. Khi lập gia đình với anh Lâm Văn Tích, hai vợ chồng cùng nhau tham gia du kích, biến căn nhà nhỏ của mình thành cơ sở tiếp tế và nuôi giấu cán bộ. Dù trải qua 9 lần sinh nở, vất vả nuôi dạy đàn con nheo nhóc giữa thời chiến, chị Út Tịch chưa bao giờ lùi bước trước hiểm nguy.
Trong một trận chống càn ác liệt tại xã Tam Ngãi năm 1965, quân địch huy động lực lượng bảo an phối hợp với xe bọc thép nhằm càn quét, gom dân lập ấp chiến lược. Lực lượng du kích địa phương bị bao vây, thiếu hụt đạn dược. Trong lúc nguy cấp, chị Út Tịch – dù vừa sinh con không lâu – đã mưu trí dẫn đầu một nhóm nữ du kích cải trang thành người đi làm đồng, tiếp cận sát đồn địch.
Với sự bình tĩnh và táo bạo, chị trực tiếp ném lựu đạn tiêu diệt trạm gác, gây hỗn loạn trong hàng ngũ quân thù, mở đường cho lực lượng du kích phản công bẻ gãy trận càn. Khi đồng đội lo lắng cho sức khỏe của chị và gia cảnh đông con, chị Út Tịch đã nở nụ cười kiêu hãnh và thốt lên câu nói đi vào lịch sử: "Nó đánh mình thì mình đánh lại. Giặc đến nhà thì đàn bà cũng đánh, còn cái lai quần cũng đánh!"
Năm 1968, trong một đợt phục kích gắt gao của máy bay B-52 địch tại khu vực căn cứ, chị Nguyễn Thị Út đã hy sinh anh dũng, để lại niềm xót thương vô hạn cho đồng bào, đồng chí và đàn con thơ. Tinh thần chiến đấu không lùi bước cùng câu nói bất tử của chị đã trở thành ngọn lửa truyền sức mạnh cho hàng triệu phụ nữ Việt Nam đứng lên giành độc lập, tự do cho Tổ quốc.


