Ngọn Cờ Trên Điểm Cao 241
Là một đại đội trưởng trẻ tuổi trong những năm kháng chiến chống Mỹ, ông Nguyễn Văn Thành đã cùng đồng đội chiến đấu kiên cường để giữ vững một điểm cao chiến lược. Dù bị thương nhiều lần, ông vẫn tiếp tục chỉ huy đơn vị hoàn thành nhiệm vụ. Nhiều năm sau, ký ức về lá cờ tung bay trên điểm cao ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông.
Tôi là Nguyễn Văn Thành, sinh năm 1946 tại huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Năm 1965, khi vừa tròn mười chín tuổi, tôi nhập ngũ với mong muốn góp sức bảo vệ quê hương.
Sau nhiều năm chiến đấu, tôi được giao nhiệm vụ làm Đại đội trưởng của một đơn vị bộ binh. Đầu năm 1972, đơn vị nhận lệnh bảo vệ điểm cao 241, một vị trí chiến lược có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.
Đó là những ngày không thể nào quên.
Bom đạn dội xuống gần như suốt ngày đêm. Đất đá bị cày xới, cây rừng gãy đổ, khói bụi phủ kín cả sườn đồi. Có những lúc hầm trú ẩn chỉ còn cách miệng hố bom vài mét.
Đêm trước trận đánh lớn, tôi cùng anh em ngồi bên nhau chia nhau từng ngụm nước và mẩu lương khô cuối cùng.
Không ai nói về sự sống hay cái chết.
Chúng tôi chỉ nói về quê hương, về cha mẹ và về ngày đất nước thống nhất.
Rạng sáng hôm sau, trận đánh bắt đầu.
Đơn vị tôi liên tục đánh lui nhiều đợt tiến công. Đến giữa trưa, tôi bị một mảnh đạn găm vào vai trái. Đồng đội đề nghị đưa tôi xuống tuyến sau.
Tôi lắc đầu.
"Tôi còn đứng được thì còn chỉ huy."
Tôi băng tạm vết thương rồi tiếp tục cùng anh em giữ trận địa.
Chiều hôm ấy, lá cờ đơn vị bị sức ép của bom làm đổ cột.
Một chiến sĩ trẻ định lao ra dựng lại nhưng bị thương.
Tôi cùng hai đồng đội bò từng mét giữa làn đạn để kéo lá cờ lên.
Khi lá cờ đỏ sao vàng tung bay trở lại trên điểm cao, cả đơn vị như được tiếp thêm sức mạnh.
Đến tối, chúng tôi giữ vững trận địa.
Nhưng cái giá phải trả là rất lớn.
Nhiều đồng đội của tôi đã mãi mãi nằm lại trên ngọn đồi ấy.
Sau chiến tranh, tôi được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Mỗi khi có người chúc mừng, tôi luôn nói rằng:
"Danh hiệu ấy không chỉ dành cho tôi, mà dành cho tất cả những người đã chiến đấu và hy sinh trên điểm cao 241."
Năm nào tôi cũng trở lại chiến trường cũ.
Nơi từng là trận địa năm xưa giờ đã phủ kín màu xanh của cây rừng.
Tôi mang theo một bó hoa, thắp nén hương cho những đồng đội không còn trở về.
Có lần, một học sinh hỏi tôi:
"Ông có sợ không khi ra trận?"
Tôi mỉm cười.
"Ai cũng biết sợ. Nhưng phía sau chúng tôi là Tổ quốc, là gia đình và hàng triệu người dân đang chờ hòa bình. Chính điều đó giúp chúng tôi vượt qua nỗi sợ."
Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay, tôi lại nhớ đến buổi chiều năm ấy trên điểm cao 241.
Lá cờ ấy không chỉ tượng trưng cho chiến thắng, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và sự hy sinh của biết bao người lính.
Nếu được lựa chọn lại, tôi vẫn sẽ khoác lên mình màu áo lính, vẫn sẽ cùng đồng đội bước vào trận địa, bởi được cống hiến cho độc lập của dân tộc là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời tôi.
Đối với tôi, danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân không phải là vinh quang của riêng một cá nhân, mà là sự ghi nhận dành cho cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì hòa bình của đất nước.



