# Ngọn Cờ Trên Đỉnh Núi
Trong bản có một cậu bé tên Phúc, mười lăm tuổi. Tuy còn nhỏ nhưng Phúc rất khỏe mạnh và quen thuộc với từng con đường trên núi.
Một buổi sáng đầu mùa mưa, Phúc cùng vài người dân lên rẫy. Đến trưa, bầu trời bất ngờ tối sầm lại. Mây đen kéo đến, sấm chớp liên hồi.
Khi mọi người đang tìm đường về thì một tiếng nổ lớn vang lên từ sườn núi.
Đất đá đổ xuống ầm ầm.
Một trận sạt lở đã chặn mất con đường duy nhất dẫn vào bản.
Điều đáng lo hơn là phía trên đỉnh núi vẫn còn nhiều tảng đá lớn có thể tiếp tục lăn xuống bất cứ lúc nào.
Phúc chợt nhớ ra: chiều hôm đó, một đoàn học sinh từ xã bên sẽ đi qua con đường này để trở về nhà.
Nếu không báo kịp, các em có thể gặp nguy hiểm.
Không còn thời gian, Phúc quyết định leo lên đỉnh núi cao nhất gần đó. Trên đỉnh có một cột cờ lớn mà người dân trong vùng có thể nhìn thấy từ rất xa.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Đường núi trơn trượt, nhiều đoạn chỉ cần sơ sẩy là có thể rơi xuống vực.
Dù vậy, Phúc vẫn tiếp tục leo.
Tay cậu trầy xước vì bám vào đá. Quần áo ướt sũng. Nhiều lần cậu tưởng như không còn sức nữa.
Cuối cùng, Phúc cũng đến được đỉnh núi.
Cậu tháo chiếc áo đỏ đang mặc, buộc vào ngọn cờ rồi liên tục vẫy mạnh.
Dưới chân núi, người dân nhìn thấy tín hiệu bất thường. Họ nhanh chóng kéo nhau đến quan sát và phát hiện khu vực sạt lở.
Đúng lúc ấy, đoàn học sinh cũng đang tiến gần con đường nguy hiểm.
Nhờ tín hiệu từ đỉnh núi, mọi người kịp thời chặn đoàn học sinh lại và đưa các em đến nơi an toàn.
Chỉ ít phút sau, một đợt sạt lở thứ hai xảy ra. Hàng chục tấn đất đá tiếp tục đổ xuống, vùi lấp hoàn toàn con đường.
Ai cũng rùng mình khi nghĩ đến điều có thể xảy ra.
Chiều hôm đó, khi lực lượng cứu hộ tìm thấy Phúc trên đỉnh núi, cậu đã kiệt sức vì lạnh và đói.
Người trưởng bản xúc động nói:
— Cháu đã cứu rất nhiều người.
Phúc chỉ cười:
— Cháu chỉ làm điều cần phải làm thôi ạ.
Nhiều năm sau, con đường mới được xây dựng an toàn hơn. Trên đỉnh núi vẫn tung bay lá cờ đỏ.
Mỗi khi nhìn thấy lá cờ ấy, người dân bản Mây lại nhớ đến cậu bé năm nào đã một mình leo núi trong mưa bão để cảnh báo mọi người.
Đối với họ, anh hùng không phải là người mạnh nhất, mà là người sẵn sàng hành động khi người khác cần đến sự can đảm của mình.



