Ngọn Cờ Trên Sông Bạch Đằng
Năm 1288, quân Nguyên Mông hùng mạnh kéo sang xâm lược Đại Việt lần thứ ba. Chúng có hàng trăm chiến thuyền lớn, binh lính đông như kiến. Nhiều người lo sợ đất nước nhỏ bé sẽ không thể chống lại đội quân mạnh nhất thế giới lúc bấy giờ.
Nhưng vị tướng già Trần Hưng Đạo vẫn bình tĩnh. Ông hiểu rằng không thể thắng bằng sức mạnh đơn thuần, mà phải thắng bằng mưu trí và lòng yêu nước.
Ông cho quân đóng những cọc gỗ lớn dưới lòng Sông Bạch Đằng. Khi thủy triều lên, cọc bị che khuất dưới nước. Quân giặc không hề hay biết.
Một buổi sáng, quân Đại Việt giả vờ thua chạy. Tướng giặc hí hửng cho đoàn thuyền đuổi theo sâu vào cửa sông. Đúng lúc thủy triều rút mạnh, những hàng cọc nhọn hiện lên như bẫy khổng lồ. Thuyền giặc mắc cạn, va vào cọc vỡ tan.
Từ hai bên bờ, quân Đại Việt đồng loạt xông ra. Tiếng trống trận vang dội cả khúc sông. Quân Nguyên hoảng loạn tháo chạy nhưng đã quá muộn.
Chiến thắng Bạch Đằng đã bảo vệ nền độc lập của Đại Việt và trở thành biểu tượng cho trí thông minh và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.



