NGỌN ĐÈN
Suốt những năm chiến tranh, đêm nào bà cụ cũng thắp một ngọn đèn trước cửa.
Người trong làng hỏi:
— Bà chờ ai vậy?
Bà chỉ đáp:
— Chờ con tôi.
Người con đã ra trận từ rất lâu.
Năm này qua năm khác, ngọn đèn vẫn sáng.
Cho đến một buổi tối, một người lính già trở về làng.
Ông đứng trước căn nhà cũ, nhìn ngọn đèn rồi bật khóc.
Ông chính là đồng đội của người con.
Ông mang về một chiếc huy hiệu.
— Bác ấy không về được. Nhưng trước lúc hy sinh, bác ấy nhờ tôi nói rằng... bác ấy luôn nhớ mẹ.
Bà cụ ôm chiếc huy hiệu vào lòng.
Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, bà tắt ngọn đèn.
Không phải vì bà đã thôi chờ.
Mà vì cuối cùng, bà biết con mình đã tìm được đường về.


