NGỌN ĐÈN BÃI THỦY LỢI GIỮA ĐÊM ĐÔNG
Năm 1978, trên miền Bắc tràn ngập không khí thi đua lao động sản xuất sau ngày hòa bình, công trình đào kênh dẫn nước về đồng ruộng địa phương chính thức khởi công. Đây là dòng kênh sống còn, mang hy vọng tưới mát cho những nương lúa đang khát cháy vì khô hạn.
Năm 1978, trên miền Bắc tràn ngập không khí thi đua lao động sản xuất sau ngày hòa bình, công trình đào kênh dẫn nước về đồng ruộng địa phương chính thức khởi công. Đây là dòng kênh sống còn, mang hy vọng tưới mát cho những nương lúa đang khát cháy vì khô hạn.
Giữa cái lạnh giá rét "cắt da cắt thịt" của mùa đông miền Bắc, khi màn đêm buông xuống phủ kín núi đồi, đại công trường thủy lợi vẫn hừng hực một sức nóng lạ kỳ. Hàng trăm đoàn viên thanh niên phong trào "Tiếng hát đè tiếng bom, tay cuốc đè tay súng" không ngần ngại dầm mình dưới lớp bùn sâu buốt giá. Đôi tay họ run lên vì lạnh nhưng nhịp cuốc, nhịp xẻng vẫn cắm sâu vào lòng đất một cách dứt khoát, dũng mãnh.
Trên cao, ngọn đèn măng-sông thắp sáng rực cả một vùng bãi thủy lợi giữa đêm đen. Ánh đèn vàng rực rỡ ấy không chỉ soi rõ từng giọt mồ hôi thánh thót rơi trên gò má đỏ hây hây của các bạn trẻ, mà còn thắp sáng ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ thời hậu chiến. Tiếng hò reo, tiếng hát đối đáp vang động cả đêm đông, xua tan đi cái giá lạnh và sự mệt mỏi.
Rồi khoảnh khắc vỡ òa cũng đến. Tiếng hò reo sung sướng đồng thanh vang lên xé tan màn đêm khi bờ đất cuối cùng được khai thông. Dòng nước mát lành đầu tiên ào ạt chảy tràn vào lòng kênh, cuồn cuộn đổ về phía cánh đồng quê hương. Trong ánh sáng lung linh của ngọn đèn măng-sông, những nụ cười rạng rỡ, những đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc hiện lên trọn vẹn—minh chứng cho sức mạnh đoàn kết và tinh thần lao động quật cường của một thế hệ không biết gian khó.



