Ngọn đèn bên hầm địa đạo
Ở vùng cánh đồng Sơn Trạch những năm chiến tranh, hệ thống địa đạo là nơi trú ẩn của cả thôn mỗi khi máy bay quần thảo. Người giữ nhiệm vụ thắp đèn và dẫn đường dưới địa đạo là chị Duyên – một nữ đoàn viên chỉ mới mười chín tuổi. Mỗi buổi tối, chị cầm chiếc đèn dầu nhỏ, đi trước mở lối cho trẻ em và người già, luôn miệng dặn: “Cứ bám theo ánh sáng ni, đừng tách ra nghe.” Có hôm bom đánh sập một đoạn hầm, khói bụi mù mịt, chị Duyên đã quay lại ba lần để tìm một em bé bị lạc. Khi đưa được em ra ng
Ở vùng cánh đồng Sơn Trạch những năm chiến tranh, hệ thống địa đạo là nơi trú ẩn của cả thôn mỗi khi máy bay quần thảo. Người giữ nhiệm vụ thắp đèn và dẫn đường dưới địa đạo là chị Duyên – một nữ đoàn viên chỉ mới mười chín tuổi. Mỗi buổi tối, chị cầm chiếc đèn dầu nhỏ, đi trước mở lối cho trẻ em và người già, luôn miệng dặn: “Cứ bám theo ánh sáng ni, đừng tách ra nghe.” Có hôm bom đánh sập một đoạn hầm, khói bụi mù mịt, chị Duyên đã quay lại ba lần để tìm một em bé bị lạc. Khi đưa được em ra ngoài, tay chị phỏng rộp vì cầm đèn quá lâu, nhưng chị chỉ cười: “Chừng mô đèn còn sáng thì tui còn đi.” Chiếc đèn dầu của chị, sau giải phóng được thôn giữ lại, giờ đặt trong Nhà văn hóa như biểu tượng của lòng quả cảm thầm lặng. Và mỗi dịp tuyên truyền truyền thống, đoàn viên đều được nhắc rằng: Trong thời hoa lửa, có những người trẻ đã soi sáng đường sống cho cả cộng đồng bằng chính trái tim mình.


